Truyện teen hay, Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy, đọc Truyện teen hay Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59748209
Visits Today: 180716
This Week: 1226394
This Month: 11742655

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

có một người đủ khả năng đó là Jin – ông anh song sinh của nó.

_A…anh?? – nó ngạc nhiên – Anh cũng nằm trong đoàn kiểm tra sức khỏe sao?
_Sao ko? Bác sĩ giỏi mà.
_Gớm chưa? Tự tin thấy ớn!
_Lây của em đó.

Nó bĩu môi. Ông anh này ở nhà với ở “chỗ khác” cư xử thật ko giống nhau. Ở nhà thì luôn dịu dàng với nó, còn ở “chỗ khác” thì luôn ngược lại, còn cãi nhau với nó nữa chứ.

Thấy nó thân mật với anh chàng bác sĩ ẹp zai này các nường trong lớp đành cắn… vở mà khóc than. Ai chứ nó mà đã thân với đứa con trai nào thì chẳng có ẻm nào dám tới gần chàng trai ấy nữa, tiếng vang mà.

Cuộc tổng kiểm tra sức khỏe đã kết thúc, rất may là ko có ai bị cúm hay bệnh lao phổi gì hết (^^), chắc là buổi cắm trại sẽ diễn ra suôn sẻ.

Sau khi xong xuôi mọi việc, tất cả các bác sĩ trở về bệnh viện, chỉ có Jin là còn ở lại. Anh là trưởng đoàn bác sĩ kiểm tra mà, nên phải ở lại bàn bạc thêm một số vấn đề với quản lí trường.



Giờ ra chơi, Jin vẫn còn ở lại tham quan trường. Đó là do nó nhắn tin qua kêu Jin ở lại nếu ko thì Jin cũng đã về từ lâu rồi. Bệnh viện nơi Jin đang làm việc có ý định hợp tác với trường này, cử một bác sĩ giỏi sang trường làm trong phòng y tế… và người được đề cử đó chính là Jin. Nhiệm kì của Jin là hai năm, tức là Jin sẽ làm trong phòng y tế của trường trong hai năm.

_Anh… sao anh ko cho em biết gì hết vậy, cứ vậy mà làm thôi à!! – nó bực bội.
_Umm, anh xin lỗi hen… tại gấp quá nên anh ko kịp báo!! – Jin cười hì hì.
_Hứ, hok thèm tin anh đâu!! – nó hất mặt.
_Thôi mà, anh nói thiệt á!! Thôi giờ anh mời em bữa trưa nha! – Jin dụ khị.
_Tạm tha cho anh đó!! – nó cười.

Anh em nó tay trong tay bước vô trong căn teen. Cả ko gian im ắng như tờ khi nó bước vô cùng anh bác sĩ ẹp zai lúc sáng. Mọi người cứ ngỡ đó chính là kép mới của nó… cả trường này ai cũng biết Lâm ko thèm nhìn mặt nó nữa rồi, chắc nó đang có ý định trả thù Lâm. Chỉ có mình Duy và Kì là biết được mối quan hệ của nó với Jin.

_Hey, tới đây đi!! – Duy vẫy nó.

Nhưng nó làm lơ, nó cứ quay mặt đi làm như ko nghe Duy gọi, ko thấy Duy vẫy. Nó đang giận Duy đó mà. Chẳng là chiều hôm qua Duy vì bảo vệ Uyên mà to tiếng với nó, đã vậy hôm nay cũng ko thèm xin lỗi nó luôn… vậy nên nó mới giận, chứ bình thường nó có giận dai đến vậy đâu. Nhưng mà nghĩ lại thì lỗi cũng là do nó, ai biểu tự dưng lại đổ hết bực dọc lên Uyên làm chi?

Dù nó và Duy thân tới cỡ nào thì con trai thường coi trọng bạn gái hơn là bạn bình thường, nên dĩ nhiên là Duy phải bênh vực Uyên rồi.

“Quái nhỉ? Hok lẽ nó còn giận vụ chiều qua??” – Duy vuốt cằm (mặc dù ko có râu>"<). Cùng lúc ấy, Uyên cũng bước tới gần Duy ở chiếc bàn quen thuộc.

_Nó vẫn giận hả? – Uyên nhẹ hỏi.
_Uhm, nó bình thường thì vui vậy nhưng mà giận lên thì lâu lắm mới nguôi. – Duy lắc đầu – Thôi mình ăn đi!! – lại cười ngay sau đó là mắt Uyên long lanh.
Nó nhìn quanh, chẳng còn bàn nào trống hết. nhưng có một bàn khá rộng mà chỉ có ba người ngồi ở đó, nó tiến lại gần và cất giọng thân thiện

_Làm ơn cho Linh ngồi ké ở đây với được ko?

Và nụ cười của nó tắt liền lập tức khi nhận ra Hoàng Vĩnh Kì – em gái hắn và em trai con nhỏ Cát. Nó gãi đầu, ko ngờ lại đụng mặt người quen ở đây (az).

_Ngồi đi chị Linh!! Anh đó là ai mà “đẹp chai” quá vậy? – Duyên hớn hở.
_Vợ còn chưa chịu bỏ cái tật thấy trai đẹp là mắt sáng rỡ sao hả? Chỉ được ngắm chồng thôi nghe chưa! – Khôi véo má nhỏ Duyên làm Linh cười khúc khích.
_Hì, hai đứa đúng là một cặp đôi ăn ý nha! Giới thiệu luôn, đây là anh song sinh của chị!!
_Hả?? ANH SONG SINH??? – Khôi và Duyên trố mắt nhìn nhau.

Tiếng nói lớn của Khôi và Duyên át cả tiếng ồn ào của căn teen, ko gian trở nên yên ắng hơn bao giờ hết. Mọi người hầu hết đang tò mò về chuyện của nó và chàng trai lạ kia nên đều chú tâm vào nó, vậy nên khi Duyên và Khôi hét lên ko gian trở nên im lặng đến lạ thường.

Nhìn nhau chán chê, Duyên và Khôi cùng quay sang nhìn nó và Jin. Đúng là mặt bọn nó có hơi giống nhau thật, nhưng mọi người ngạc nhiên là chuyện tất yếu. Trước giờ có ai biết là nó có anh song sinh đâu, nó cũng chớ hề nhắc tới người anh lần đầu xuất hiện này… chuyện này là một cú sock lớn đối với học sinh trong toàn trường. “Nữ đại vương” danh tiếng lẫy lừng lại có anh trai.

_Nhưng… nhưng trước giờ chị có kể đâu?? – Duyên thắc mắc.
_Đúng thôi, chị em mình mới quen nhau mừ!! – nó nháy mắt.
_Vậy… em điều tra hộ khẩu nhà chị rồi, có anh em gì đâu?
_Thằng nhóc này láo, dám điều tra cả chị nữa hả? Thôi, chị với ảnh mới gặp đây thôi àh, giờ mấy đứa có cho chị ăn hok là chị đi chỗ khác nha!!!
_Thôi chị ngồi đi!! – Duyên và Khôi cùng cười hì hì. Cặp đôi này thú vị thật.
_Anh đi mua đồ ăn đi chớ, hok lẽ tính sai em hả? – nó quay sang lườm Jin.
_Oz, anh đi nè! – Jin gãi đầu rồi chạy biến đi.

Đám đông đa số toàn là nữ giãn ra khi Jin bước tới gần. Gương mặt thanh tú của Jin, mùi thơm sực nức trên cơ thể Jin, những cử chỉ của Jin làm đều làm bọn nữ sinh chú ý, ôi sao mà có người hoàn mĩ tới vậy chứ…



Tan trường, Duy ko thèm chờ nó mà kéo tay Uyên đi thẳng. Duy cũng đã biết là nó giận Duy rồi nên cậu cũng chẳng thèm bắt chuyện với nó như thường ngày nữa. Đây là lần đầu tiên từ khi làm bạn tới giờ, hai đứa nó giận nhau. Thậm chí còn ko thèm nhìn mặt nhau thì biết là tới mức nào rồi. Dù nó ko phải là đứa con gái hay giận hờn nhưng khi mà đã giận lên rồi thì sẽ ko nhanh nguôi đâu. Trừ khi Duy chịu đi xin lỗi nó trước, nếu ko thì tình bạn của nó với Duy coi như chấm dứt… bình sinh nó là một con nhỏ cứng đầu cứng cổ mà. Nó đã đưa ra “thuyết Linh tâm” được là biết nó ghê gớm tới mức nào rồi (èo).

Jin đứng tựa lưng vào tường chờ nó. Từ sau giờ ra chơi thì anh đã về, giờ mới đi đón nó. Lại đi bộ như ngày thường thôi, vì dù sao thì Jin cũng chưa có bằng lái xe mà. Nó cứ hay cằn nhằn Jin

_Đi đón thì đi bằng xe, hok thì đừng có đón. Tự dưng đứng chờ em rùi cùng đi bộ về nhà kì chết được. Ai ko biết tưởng tụi mình là bồ nhau đó!!
_Nhưng anh chưa có bằng chứ có phải tại anh muốn vậy đâu?? – Jin cự.
_Chưa có bằng thì làm sao cho có bằng đi, cự nự hoài. Em ghét anh nhất!! Hứ, hok thèm nói chuyện với anh nữa!! Tại sao anh lúc nào cũng cãi nhau với em vậy hả? Coi chừng em trù anh ế vợ bi giờ!!



Cuộc nói chuyện của nó với Jin chẳng bao giờ có kết quả. Dường như Jin với nó ko hợp tính nhau hay sao ấy, cứ ngồi lại nói một lúc là thể nào cũng có chuyện. Hiếm họa lắm mới thấy hai đứa nó nói chuyện đàng hoàng tử tể với nhau vài câu.

_Anh xách cặp cho em đi!!

Jin nhăn nhó nhìn nó một lát rồi cuối cùng cũng phải xách cặp cho nó. Gì chứ, nó là em gái cưng mà… ngon thì ko nghe lời nó thử coi, nó phá cho khỏi lấy vợ luôn chứ giỡn sao?



_Thưa mẹ con mới về!! – nó hồ hởi.
_Oz, về rồi hả con? – Dì Trinh từ dưới bếp chạy ra – Con lại bắt nạt anh hả?
_Đâu có đâu mẹ!! – nó chối.
_Con hư lắm nhe Linh… con là con gái thì nên thùy mị lại chút đi. Đừng có bướng như vậy nữa, coi chừng ế chồng!!
_Mẹ khỏi lo. Con gái mẹ đẹp vầy sợ gì ế chồng!! Thôi con mệt rồi, con lên phòng nghỉ nha mẹ?
_Uhm, thôi con đi nghỉ đi!! Nhớ xách cặp lên luôn, đừng có bắt anh xách nữa!



Nó lại quăng phịch người xuống giường. Tự dưng mẹ lại nhắc chuyện lấy chồng làm nó thoáng buồn. Lâm đến giờ vẫn chưa chịu nhận nó. Nghĩ đi nghĩ lại nó thấy mình chẳng có lỗi gì cả… tại sao Lâm ko chịu nhận nó chứ?? Bực bội, tính nó thì như đã trình bày, ko bao giờ cầu xin tình yêu của người khác. Nhưng sao nó cứ thấy bức bối trong lòng. Rốt cuộc thì tình cảm của nó dành cho Lâm có phải là tình yêu ko, hay chỉ là ngộ nhận?? Hay sự ngộ nhận là tình cảm dành cho Kì??? Càng nghĩ nó càng thấy nhức đầu thành ra nó nằm lăn ra giường rồi khò luôn, chẳng thèm nghĩ nữa chi cho mệt óc. Jin thì ở dưới nhà phụ mẹ làm bữa tối. Ngẫm lại thì thấy giới tính của nó với Jin hình như bị nhầm cho nhau hay sao ấy. Đáng lẽ ra nó phải là Jin và Jin là nó.

Có lẽ là nó đã ngủ rất rất lâu rồi, khi tỉnh dậy thì mặt trời đã lên tới đỉnh. Nó hốt hoảng phóng ra khỏi giường phi vô phòng tắm. VSCN nhân xong nó phóng ra khỏi phòng và một không gian đen tối bao trùm. Nó giật mình, sao ở trong phòng và ngoài hành lang lại khác nhau vậy nhỉ??

Nghe tiếng lục đục ngoài hành lang, Jin ngái ngủ bước ra. Nhìn thấy nó trong bộ đồng phục, Jin vô cùng ngạc nhiên

_Linh, em làm gì vậy? Tính đi ăn trộm hả????
_Gì? Mặt trời lên tới đỉnh rồi đó!! – nó đốp lại.
_Em khùng hả? Mới có hai giờ rưỡi sáng thôi nha!! Đi ngủ đi chị hai…

Nó ngạc nhiên, vô phòng nhìn lại đồng hồ. Đúng là chỉ mới có hai giờ rưỡi sáng. Cái vụ gì nữa trời? Hok lẽ nó bị mộng du hả ta???
Nó cố mường tượng lại những gì đã xảy ra. Khi nó mở mắt ra có một thứ ánh sáng chói lóa màu trắng đập ngay vô mắt nó. AAAAA, đúng rồi. Đó là ánh sáng của bóng đèn. Tối hôm qua nó ngủ mà quên tắt đèn mất… thì ra là thế, làm nó hết hồn cứ tưởng gần trưa rồi chứ…

End chapter 20
Chapter 21: Cắm trại.

Thấm thoắt rồi ngày thứ sáu cũng đã tới… nó dậy từ rất sớm để chuẩn bị. Hôm nay có cả Jin đi theo để đề phòng giữa đường có học sinh có vấn đề về sức khỏe, nên nó rất phấn khích. Hơn nữa sẽ ko phải gặp hai cái bản mặt đáng ghét đã từng nói thích nó, vì bọn họ xin rút khỏi chương trình cắm trại này. Dù sao thì nó cũng cần có thời gian để suy nghĩ lại về tình cảm của mình dành cho hai người đó.

Vừa lên xe, nó chọn ngay một chỗ cạnh cửa sổ để có thể hưởng thụ gió mát, vừa nghe nhạc vừa nhìn phong cảnh.

Ngẫu nhiên, Duy lại ngồi cùng nó mà ko ngồi cạnh Uyên. Lúc đầu nó cũng chẳng để ý lắm đến kẻ ngồi cạnh mình là ai, nhưng sau khi Duy hắng giọng nó thì ngạc nhiên quay sang. Nhìn thấy bản mặt đáng ghét của Duy, nó tính đứng dậy đi tìm chỗ khác nhưng nghĩ sao rồi lại ngồi yên. Mặc kệ, nó có lỗi gì đâu mà phải trốn chứ? Duy ngồi đó thì nó cứ coi như là bù nhìn rơm hay của khoai là được rồi, mắc gì phải bận tâm chứ?

_Mày còn giận tao hả Linh?? – Duy lên tiếng trước.
_... – đáp lại Duy là một bầu ko khí im lặng.
_Thôi được rồi, bữa đó là tao sai!! Mày cho tao xin lỗi đi…
_Chắc hok? – nó quay sang nhìn Duy bằng đôi mắt sắc lẻm.
_Chắc chắn mà, tao thề luôn á!!
_Khỏi, vẫn như cũ đi. Có chịu ko???
_Lại câu đố hả?? – mặt Duy méo xẹo – Thôi được rồi, đố đi!!
_Nghe cho kĩ nha. Suy nghĩ cho cẩn thận rồi trả lời, câu này khó đấy!! Mặt trăng của ai??

Duy nhăn trán, nó đã nói đây chính là một câu đố khó, tất nhiên là ko thể trả lời bừa bãi được rồi. Nếu lỡ mà trả lời sai thì suốt đời này cũng đừng hòng làm bạn với nó nữa. Nó rất ít khi nghiêm túc, nên mỗi lần nó “nổi cơn” nghiêm túc là mọi người xung quanh lại thấy rợn gáy, vì họ sẽ được nhận một câu đố cực kì khó.

Và bằng chứng là đây, nó đã ra cho Duy một câu đố mà ko biết là đố mẹo hay là đố chuẩn nữa. Nếu trả lời là của Hằng Nga thì có đúng ko? Có lẽ là ko… trên thế giới này có nhiều nước có sự tích về mặt trăng, hay có truyện liên quan tới mặt trăng… nếu vậy chẳng lẽ lại trả lời tất cả các nước đó… ko khả thi!!!

_Nghĩ ra rồi hãy nói chuyện với tao. Thời gian cho tới khi hết kì cắm trại!! – nó phán chắc nịch.

Xong, nó lại quay mặt ra cửa sổ. Bỗng một giọng nói khác vang lên bên cạnh nó khiến nó ko khỏi giật mình. Là Lâm… mối tình đầu

_Cô có sở thích làm cho người khác nhức óc à?? Lớp trưởng nhường lại cho tao cái ghế này được hok??
_Ok thôi. Tự nhiên như ở nhà!! – rồi quay sang Linh – tao đi suy nghĩ đây, chừng nào nghĩ ra tao sẽ trả lời!!
_Ok!! – nó gật đầu rồi lại quay mặt ra cửa sổ.
_Sao? – Lâm ngồi xuống cạnh nó – Ko có gì để nói với tôi sao??
_Tại sao cậu lại ở đây? Ko phải là cậu đăng kí ko tham gia sao??
_Oz thì cũng có đăng kí. Nhưng mà phút chót lại đổi ý… có lẽ, tôi và cô trước đây thân thiết lắm đúng ko??

Câu hỏi của Lâm làm nó cứng người. Lâm hỏi vậy là có ý gì chứ??

_Nè, đứng có mà chọc tôi!! Nếu ko muốn nhận tôi thì đi chỗ khác, đừng có hỏi ngớ ngẩn như vậy…
_Tôi hỏi thực sự mà!! Tôi cứ có cảm giác như là đã gặp cô ở đâu đó rồi, nhưng mà khi cố nhớ thì nhức đầu lắm. Chi bằng cô kể cho nhanh cho rồi… được ko??

Nó càng ngạc nhiên tột cùng. Lời nói đó của Lâm chứng tỏ Lâm hoàn toàn ko nhớ gì về nó chứ ko phải là giả vờ ko nhớ… có lẽ nào nó đã trách oan cho Lâm ko?? Có lẽ Lâm thực sự ko nhớ nó chứ ko phải là cố tình ko nhìn nhận nó…

_Cậu… ko nhớ gì hết sao?? – Linh nheo mắt nhìn hắn.
_Uhmmm, tôi chỉ nhớ là mình bị tai nạn xe. Sau đó khi tỉnh dậy thì ko có kí ức gì về cô hết. Cho tới khi gặp cô tôi mới có cảm giác gì đó…
_Tai nạn xe?? – nó ngạc nhiên.
_Uhmm, hôm đó thằng bạn tôi ở bên Mĩ phóng nhanh vượt ẩu nên gây tai nạn. Nó thì die tại chỗ, còn tôi thì chấn thương nặng. Khi tỉnh dậy thì mới biết là mĩnh đã ngủ nửa năm rồi… tôi còn hoàn toàn ko biết là mình bị mất trí nữa!! – Lâm kể.
_Lâm… – nó rưng rưng – vậy ra ko phải là Lâm cố tình sao? Ko phải là Lâm cố tình ko thèm nhận Linh sao??
_Cô nói gì vậy?? Cố tình ko thèm nhận? Chẳng lẽ trước đây tôi với cô thân nhau lắm sao?????
_Đúng vậy… trước đây Lâm và Linh đã từng thích nhau. Trước khi đi Mĩ, Lâm đã gửi cho Linh một bức thư tỏ tình…
_AAAAAA!! – hắn ôm đầu.

Có vẻ như có cái gì đó đã xuất hiện trong đầu hắn. Ko phải là nhanh vậy chứ?? Nó khẽ chau mày nhìn biểu hiện của hắn… cầu trời là hắn nhớ ra.

Nhưng đời là thế, ko có chuyện gì lại diễn ra một cách suôn sẻ. Sau vài phút đau đầu, Lâm lại trở lại bình thường và tiếp tục hỏi

_Có thật như vậy ko? Ko phải là cô thấy tôi đẹp trai nên cố tình tiếp cận đấy chứ??
_Bị điên à? Thần kinh à?? – nó ngỡ ngàng một giây rồi **** – mắc mớ gì tui phải tiếp cận cậu!! Điên hết chỗ nói, ko thèm nói nữa… bực mình!!
_Thôi được rồi, kể tiếp đi. Cô làm tôi tò mò quá đấy!! À mà có đem theo bức thư đó ko?? Tôi muốn xem tôi đã viết gì cho cô, hơn nữa tôi cũng muốn biết tôi thích cô tới mức nào!!
_Tui chưa có điên!! Mắc mớ gì phải giữ bức thư đó trong người!! Để ở nhà rồi!! – nó bực bội, tại sao Lâm này chẳng hề thay đổi chút nào nhỉ?

Lâm khẽ mỉm cười. Nó cau mày một lát rồi lại định tiếp tục nhưng ko biết mình nên tiếp tục từ đâu bây giờ. Dù gì cũng ko có bức thư ấy ở đây, chắc chắn là hắn sẽ cho là nó bịa chuyện để tiếp cận hắn mà thôi…

Nó lại quay ra ngoài cửa sổ, còn Lâm thì quay ra nhìn nó. Từ góc độ này, Lâm trông thấy gương mặt nó rất quen thuộc, bỗng dưng tim hắn đập trật nhịp… nhanh hơn và mạnh hơn so với lúc bình thường. Hắn ôm lấy ngực mình và ngạc nhiên “Sao lại có cảm giác này chứ? Mình có vị hôn thê rồi, sao có thể bị những lời điên khùng của con nhỏ này dụ khị được… ko được mau tỉnh lại đi Lâm ơi!!”.

N...
<<1 ... 1718192021 ... 24>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 10
•Tổng: 230 / 344 / 78666