Truyện teen hay, Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy, đọc Truyện teen hay Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59747932
Visits Today: 180439
This Week: 1226117
This Month: 11742378

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

ng gió trong lòng Kì, cũng chính là nguyên nhân sâu xa khiến Kì chống đối gia đình mình.

End chapter 18.
Chapter 19: Trở về – phần 2.

Bóng dáng ấy càng ngày càng gần, và gương mặt ấy đã hiện rõ ra… sự thật là…

Nhìn Kì bất bình thường như vậy, nó hơi ngạc nhiên và nhìn theo ánh mắt của Kì. Đó là một cô gái, đúng hơn là một thiên thần đang tung bước trong gió.

“Thằng khùng này cũng mê gái đẹp hả trời?” – nó khẽ bực bội.

Cô gái ấy càng ngày càng tiến gần hơn về phía bọn nó. Dường như đôi chân của Kì ko đứng vững nổi nữa, hắn quá ngạc nhiên trước sự xuất hiện của cô gái ấy.

Cô gái dừng lại, đúng vị trí mà nó với hắn đang đứng. Ánh mắt Kì bây giờ ko còn nhìn nó nữa, là dán chặt vào cô gái thiên thần kia.

Cô gái khẽ mỉm cười và nói

_Ai vậy Kì? Ko lẽ xa nhau một thời gian mà Kì đã quên Lam rồi sao?
_K…ko!! Ko… có!!

Kì lắp bắp. Hắn ngạc nhiên tột cùng trước sự có mặt của Nhược Lam – mối tình đầu của mình. Nó thì nhìn hắn ko chớp mắt, dường như trong lòng nó lại dâng lên một cảm xúc gì đó.

_Ummm, xin lỗi Linh nhưng Kì về trước nha? – Kì quay sang hỏi nó.
_Ok, nước dân chủ mà!! – nó nhún vai rồi quay lưng bỏ đi một mạch.

Kì cũng ko nhìn theo nó và bỏ đi cùng cô gái. Cuối cùng thì nó lại một mình… đến cả Kì cũng đã bỏ nó và đi theo cô gái đẹp như thiên thần ấy rồi.

Bực bội, nó toan bước đi thì chợt khựng lại. Nó nhìn thấy ở phía khá xa cổng trường là hình bóng của một người. Đó ko phải ai khác, chính là Lâm. Nhưng có điều Lâm ko đứng một mình, hắn đang đứng cùng một cô gái và dường như cả hai đang cãi nhau hay sao ấy, khoảng cách khá xa để nó có thể chắc chắn đó là một trận cãi vã.

Sở dĩ nó nghĩ Lâm đang cãi nhau với cô gái là bởi vì cô ta đang nắm lấy tay Lâm và lay lay ra vẻ cầu xin, còn hắn thì vô tình đẩy ngã cô gái. Đương nhìn thì Lâm lại hướng mắt về phía nó khiến nó bối rối quay đi, dù sao Lâm cũng chẳng còn nhớ nó là ai mà.

Thấy nó đang nhìn mình, hắn nhếch mép cười rồi tiến về phía nó. Thấy vậy nó quay lưng bỏ đi, hiện tại nó chưa thể giáp mặt với hắn được. Nhìn nó quay lưng bỏ đi trong lòng hắn dường như dâng lên một cảm giác hụt hẫng, hắn ko biết mình bị làm sao nhưng tự dưng lại cảm thấy buồn ghê gớm. Dường như hắn đã quên nó thật rồi…



Cùng lúc ấy, tại “Vườn Chuối”, có một đôi nam thanh nữ tú đang ngồi đối diện nhau. Hai li nước được kêu ra thi nhau chảy mồ hôi vì bầu ko khí im lặng đến đáng sợ này. Nhất là đôi mắt sắc lẻm của cô gái, đôi mắt ấy làm cho người đối diện cảm thấy rùng mình.

_Kì… Tại sao Lam có thể quay về được vậy? – Kì khó nhọc cất lời.
_Lam về Kì ko vui sao? Đúng thôi, Kì đang tơ tưởng đến con nhỏ đó mà, làm sao mà vui khi Lam xuất hiện được chứ?
_Ko… ko phải vậy đâu!! Chỉ là Kì…
_Vậy là Kì còn tình cảm với Lam?
_Ừa, nhưng mà…
_Vậy tốt rồi! Lam hứa sẽ ko hiểu lầm Kì nữa đâu!!

Đôi mắt của Lam trở lại vẻ bình thường chứ ko căng thẳng như vừa rồi nữa. Điều đó khiến Kì thở phào nhẹ nhõm.

Hơn ai hết, Lam luôn chiếm một vị trí quan trọng trong lòng Kì, bởi vậy hắn ko nỡ để Lam phải tổn thương vì mình, nhưng cũng ko muốn vì Lam mà đánh mất đi tình cảm dành cho nó. Hắn thích nó, bởi vì tình cảm của hắn đã thay đổi. Và nó chính là nguyên nhân sâu sa khiến hắn thay đổi. Từ khi có nó, hắn ko cau có, ko cáu bẳn như xưa nữa mà trở nên vui vẻ hơn, yêu đời hơn, hoạt bát và năng nổ hơn… đó là điều mà Lam ko thể mang lại cho hắn, và cũng chính là mốc đánh dấu sự khác nhau giữa nó và Lam. Bởi vậy, nếu phải từ bỏ tình cảm với nó thì hắn thà chết còn hơn… nhưng bản thân hắn lại ko muốn để Lam phải tổn thương. Rốt cuộc thì hắn phải làm sao đây? Hắn phải làm sao để có thể có được tình cảm của nó, và đồng thời ko làm Lam phải tổn thương.

Hắn quá tham lam. Ông bà ta có câu: “Tham thì thâm!”, dù biết là vậy nhưng hắn vẫn cứ tham lam, vẫn cứ muốn có được cả hai… hắn ko muốn mất ai trong hai người đó cả. Nhưng dường như tình của mà hắn dành cho nó thì nhiều hơn hẳn, bởi vậy nên hắn ko thể từ bỏ nó.

Hơn nữa, khi nhìn Lam dành tình cảm cho mình nhiều đến vậy, hắn ko thể từ chối phũ phàng với cô ấy… là một thằng con trai, lương tâm hắn ko cho phép hắn làm như vậy.

_Kì nè, sao Kì ko hỏi về tình hình của Lam? – Lam gợi chuyện.
_A… Kì quên mất! Tại sao Lam có thể trở lại được vậy?
_Ummm, thì hôm đó khi Lam vừa đi học về là nghe ba thông báo có quý nhân phù trợ, rồi từ đó công việc làm ăn của ba phất lên. Ba chỉ nói là có quý nhân phù trợ chứ ko cho biết cụ thể, nên Lam cũng ko rõ lắm. Nhưng mà thế lực của gia đình Lam bây giờ chẳng thua kém gì nhà Kì hết đâu, Kì đừng lo cho Lam!! – cô nàng thiên thần nở một nụ cười.

Kì cũng cười, nhưng ko phải là một nụ cười vui vẻ mãn nguyện mà là một nụ cười đầy tâm trạng. Phải chăng hắn mong Lam ko trở về? Phải chăng hắn muốn Lam mãi mãi chỉ là mối tình đầu của hắn? Phải chăng hắn ko muốn Lam ở đây trong thời gian này? Phải chăng…?

Đang ngồi thẫn thờ bỗng có một đứa bé ăn xin chạy tới chỗ hắn, quỳ lạy xin xỏ

_Anh chị ơi, anh chị thương tình cho em vài đồng đi, em đã đói cả hai ngày nay rồi!! Xin anh chị thương tình giúp đỡ.

Đang toan bảo đứa bé đi chỗ khác thì Lam phải khựng lại vì nhìn thấy Kì đang móc ví ra. Dường như tình thương người của Kì dạt dào hơn cô gái thiên thần này thì phải…



Khi đưa Lam về nhà xong, Kì quay trở ra phố. Hiện giờ Kì chưa muốn về nhà, sự xuất hiện của Lam làm hắn quá đỗi bất ngờ và bàng hoàng. Cho tới giờ hắn vẫn chưa thể tin được đó là sự thật…

Đang đi một cách vô thức trên đường chợt Kì nhìn thấy Lâm – mối tình đầu của tình yêu hiện tại của nó (^^). Nhưng Lâm ko đứng một mình, cùng với Lâm là một cô gái trẻ đẹp và rất thu hút, nhưng ko thể bằng Linh được.

Tò mò, Kì quyết định tiến đến gần để “rình trộm” xem rốt cuộc Lâm đang giở trò gì. Dù gì thì cũng có quen biết từ năm ngoái rồi, nên Kì cũng chẳng ngại gì mà nghe lỏm chuyện của Lâm cả.

_Anh… anh đúng là ko ra gì! Anh suốt ngày lăng nhăng với mấy con bán hoa đó, nên nhớ anh là chồng sắp cưới của tôi đấy! – cô gái to tiếng.
_Anh biết rồi… em đừng hét nữa điếc tai quá!! – Lâm bực bội bịt chặt hai tai lại.
_Anh biết rồi… anh biết rồi… suốt ngày anh biết rồi mà cứ…
_Im lặng đi!! – giờ thì đến lượt Lâm quát – Em về trước đi, anh muốn đi đây một chút!
_Em ko về, anh lại đi gặp mấy con hồ li ấy chứ gì?
_Em… giờ em có về ko? – ánh mắt Lâm đang dần đỏ rực lên, hắn gằng từng tiếng một.

Cô gái hoảng hốt nhìn Lâm. Trong bộ dạng của chúa quỷ ấy thì đố ai mà dám chống lại Lâm nữa. Cô gái đành ngậm miệng và cúi đầu ra về, mặc cho “chồng sắp cưới” của mình thích làm, thích đi đâu thì đi.

End chapter 19.
Chapter 20: Anh và em.

Lại một động tác quen thuộc, nó quăng người cái phịch lên giường. Ko biết chừng nào cái giường này mới gãy nhỉ? Cứ cái tình trạng này thì bốn cái chân giường sẽ chẳng thể trụ nổi được lâu…

Cánh cửa phòng nó bật mở tung, đằng sau là một tên zombie mặt lở loét, da đen sần sùi và hàm răng sắc nhọn đang tiến gần về phía nó, miệng luôn lẩm bẩm một câu: “ta cần máu, hãy cho ta máu!!”. Đôi tay to thô ráp của con zombie giơ lên, từ mu bàn tay tới các đầu ngón tay thì thõng xuống như ko có sức lực. Tiếng bước chân ngày càng gần hơn, gần hơn…

_Anh Jin đừng có zỡn nữa!! – mắt nó nhắm nghiền lại và nói.
_Saz, bị em phát hiện oài!!
_Anh làm cái trò gì vậy?? – nó bung người ngồi bật dậy.
_Ko có gì, chỉ là thấy em buồn nên định an ủi em thôi. Mà có chuyện gì đã xảy ra với em zdợ?

Nó phân vân. Ko biết có nên kể cho anh Jin nghe ko nữa. Dù là anh song sinh của nó nhưng dù gì cũng là con trai, tâm tình của con gái anh có thể hiểu được ko? Có thể chia sẻ cùng với nó được ko?

_Thôi vậy, nếu chuyện đó khó nói thì em ko cần ép mình! Nhưng mà khi nào muốn nói thì cứ nói với anh nha!!
_Anh… anh ngồi đi, em kể cho anh nghe!!
_Oh, đúng là con gái. Đổi ý còn nhanh hơn thời tiết nữa!!
_Nhưng mà trước hết anh làm ơn bỏ cái bộ mặt đó zùm em cái đã. Gớm ghiếc quá đi… lần sau mà có muốn làm em vui thì hóa trang thành con gái nha!! – nó bụm miệng cười khúc khích.

Jin lườm xéo nó một cái rồi chạy đi dỡ bỏ chiếc mặt nạ ma quái của mình ra. Khoảng 15p sau đó Jin trở lại với gương mặt ko chút “vết tích” nào của zombie. Nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh nó, Jin thúc

_Rồi, giờ thì em nói đi. Có chuyện gì mà em buồn khổ như vậy?
_Dạ thực ra là… lúc trước em có thích một cậu bạn cùng lớp. Sau đó cậu ấy cùng mẹ di cư qua Mĩ để đoàn tụ với ba cậu ấy. Em tin là một ngày nào đó cậu ấy nhất định sẽ trở về nên đã cố gắng giữ cho trái tim mình ko bị lung lay trước bất cứ một anh chàng XYZ nào nữa cả. Nhưng mà… cho tới khi em nhớ được tên của một thằng bạn cùng lớp, trái tim em đã thay đổi. Mặc dù là hắn hay cãi em, hay làm cho em bực mình nhưng mà em vẫn cảm thấy rất vui. Rồi cho tới khi… – nó nghỉ một lát.

_Cho tới khi làm sao? – Jin tò mò thúc giục.
_Cho tới khi hắn tỏ tình với em. Ban đầu em chẳng để ý, nhưng sau cái ngày hội kỉ niệm trường gì gì đó thì tim em lại phải ứng mạnh trước mặt hắn. Em bối rối mỗi khi hắn nhìn em, em đỏ mặt và trống ngực đập liên hồi mỗi khi nhìn hắn. Rồi…
_Sao? Em nói tiếp đi…
_Rồi cho tới khi em phát hiện ra mình thích hắn, em đã cố gắng bắt ép con tim đừng quá tham lam như vậy. Nhưng mà nó ko chịu nghe em, vẫn cứ bồi hồi mỗi khi ở bên cạnh hắn. Rồi cho tới khi mối tình đầu của em quay về, trái tim em lại thổn thức vì mối tình đầu ấy… nhưng đồng thời cũng đập vì tên cùng lớp kia nữa. Em ko biết rốt cuộc thì em đã bị làm sao nữa… em… em cảm thấy bản thân mình rất xấu xa…
_Em đừng tự trách như vậy… ummm, chuyện này thì có vẻ như là…
_Sao anh?? – nó đưa bộ mặt tò mò sang Jin.
_À, có thể một trong hai người đó em bị ngộ nhận về tình cảm của mình. Có thể em coi một người là bạn, còn một người là thật sự thích. Nhưng mà ở cái tuổi của em thì nhầm lẫn cũng ko có gì là lạ. Bởi vì em vẫn chưa đủ nhận thức về thứ tình cảm này… nhưng mà theo anh nghĩ thì em cứ từ từ đi, cứ để cho con tim của em đập mạnh thêm vài lần nữa rồi em cũng sẽ nhận ra thôi. Nên nhớ là ranh giới giữa tình yêu với tình bạn là rất mong manh…
_Xí, anh cũng bằng tuổi em thôi mà!! Ủa mà thiệt vậy hở anh????

_Đúng vậy!! À, anh định thông báo cho em một chuyện mà quên mất.
_Gì anh? – nó lại ngơ ngác.
_Ba nói là chừng nào nghỉ hè nhất định ba sẽ đưa anh em mình về quê thăm nội. Em cũng chưa gặp nội lần nào đúng hok?
_Em ko đi đâu… kẻ đã phá hoại hạnh phúc của ba mẹ thì cho dù là ai em cũng sẽ ko tha thứ.
_Em ko biết rồi, hồi đó gia đình mình rất nghèo, còn nhà cô Nữ thì giàu nhất làng. Vì nghĩ cho tương lai của ba nên ông bà mới làm vậy, chứ ko phải là ghét bỏ gì mẹ mình đâu. Anh đã gặp ông bà một lần rồi, họ rất thương anh. Họ cũng mong gặp em lắm đó.
_Dù anh nói gì em cũng nhất định ko đi đâu! Mang tội bất hiếu cũng được, em ko đi là ko đi mà!!

Jin nhún vai. Nó giống ba mà, luôn cứng đầu và khó bảo, chỉ có điều ko bao giờ nó chịu nhún nhường trước bất cứ một ai. Hơn ai hết, Jin rất hiểu nó. Dù mới chỉ gặp nhau ko bao lâu nhưng Jin rất hiểu nó, vì anh hiểu rõ con người của ba, mà nó thì lại giống ba… phải nói là rất giống. Hơn nữa chúng nó lại còn là anh em song sinh nữa mà.



Một ngày như mọi ngày, nó tới trường trễ nhất. Hôm nay thì cô chủ nhiệm đã đến sớm hơn nó một bước. Nhìn thấy nó, cô khẽ mỉm cười gật đầu ra hiệu cho nó mau vô lớp để phổ biến kế hoạch trong ngày.

Nó quăng cặp và ngồi phịch xuống ghế. Hôm nay là một ngày tồi tệ, nó đi học với một cái cặp chỉ chứa có mỗi cây bút chì, ko sách, ko vở, ko đồ dùng học tập và cũng quên mang theo máy nghe nhạc với điện thoại. Lên lớp lại phải đối mặt với gương mặt lạnh như băng của Lâm, nó chịu ko nổi. Tại sao chứ? Ngày xưa Lâm đâu có như vậy… Lâm của ngày xưa luôn vui vẻ hòa đồng, và cũng luôn dịu dàng, đôi lúc thì tinh nghịch và cười rất nhiều. Vậy mà Lâm bây giờ thì sao nào? Ko nói, ko cười, ko vui vẻ gì hết, suốt ngày chỉ biết ôm cuốn sách mà đôi mắt thì cứ thẫn thờ xa xăm, ko biết Lâm đang nghĩ cái gì nữa.

_Wey, thằng Kì có gửi thư cho mày nè!!! – thằng nhiều chuyện ngồi cạnh đưa cho nó một mẩu giấy nhỏ.

Nó khẽ chau mày, đưa ánh mắt bực bội sang Kì rồi mở mẩu thư ra đọc.

“Sr nha, hôm qua tao có chuyện nên mới bỏ mày về trước”.

Nó nhún vai, sau đó quay sang Kì rồi lắc đầu. Hắn có đi đâu thì mặc hắn chứ, có liên quan gì tới nó đâu mà phải xin lỗi. Suy cho cùng thì nó cũng đã từ chối tình cảm của hắn, có tư cách gì mà nhận lời xin lỗi của hắn đâu chứ?

_Các em trật tự!! Còn hơn một tháng nữa là thi học kì II rồi, sau đó là thi tốt nghiệp. Từ giờ các em phải tập trung chú ý vào, nếu ko thì kết quả sẽ ko như ý muốn đâu nhé! Cả lớp có đồng ý với cô ko?
_Có ạh!! – cả lớp đồng thanh to.
_À đúng rồi, thứ sáu và thứ bảy tới đây chúng ta sẽ nghỉ học. Để chuẩn bị cho ngày 26/3 sắp tới, chúng ta sẽ tổ chức cắm trại ba ngày hai đêm, trưa chủ nhật sẽ nhổ trại. Các em nhớ mặc áo đoàn viên và quần xanh nhé!
_Mấy giờ tập trung vậy cô?
_Các em tập trung vào lúc 7h đúng sáng thứ sáu nha. Ai đi trễ sẽ bị phạt đó!! – cô nhìn nó mỉm cười.
_Sao cô nhìn em? Em sẽ ko đi trễ đâu cô!! – nó phát biểu.



Cả lớp sôi nổi hẳn lên vì lễ kỉ niệm thành lập đoàn, ko ai để ý rằng anh chàng mới chuyển trường tới đang nhìn nó – “nữ hoàng” của lớp. Từ thái độ kì quặc của nó ngày hôm qua, Lâm cứ thắc mắc hoài. Hắn trông gương mặt ấy rất quen, nhưng ko thể nhớ ra nổi là đã gặp ở đâu. Mỗi lần muốn nhớ là đầu cứ đau như búa bổ, cứ ong ong lên. Nhưng hắn có cảm giác là rất muốn nhớ ra, rất muốn nhớ ra gương mặt đã làm cho hắn phải đau đầu, và đau lòng nữa. Nhưng tại sao hắn ko thể nào nhớ ra được nó là ai…

_Các em à, hôm nay sẽ có các bác sĩ từ bệnh viện lớn đến kiểm tra sức khỏe cho các em trước. Vì ngày hôm đó sẽ là toàn trường nên các em phải thật khỏe mạnh để có thể giữ gìn sức khỏe của mình.
_Nhưng mà cô ơi…
_Sao Linh?
_Nếu là toàn trường thì cắm ở đâu cô? Trường mình ko đủ cho hơn 6.000 học sinh mà! – nó phát biểu.
_Đúng vậy, chúng ta ko cắm ở trong trường mà ra ngoại ô. Bởi vậy các em phải tập trung vào lúc 7h ở trường rồi lên xe. Mỗi khối học có 10 xe nên cũng thoải mái lắm, các em ko phải lo đâu.

Đúng lúc ấy, các bác sĩ từ bệnh viện thành phố tới. Nó thì gục mặt xuống bàn ngủ. Gì chứ nó chẳng mấy quan tâm vụ này… có kiểm tra hay ko thì nó vẫn cứ khỏe như thường vậy thôi, có gì đâu mà lo.

_E hèm… ngủ hả nhóc!! – có một giọng nói vang lên bên tai nó.

Be cont...
Chapter 20: cont...

Nó giật mình bật người dậy. Ko nói thì ai cũng biết người dám cả gan kêu nó dậy khi nó đang ngủ gật… ch...
<<1 ... 1617181920 ... 24>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 8
•Tổng: 228 / 342 / 78664