Truyện teen hay, Xin Đừng Nắm Tay Anh, đọc Truyện teen hay Xin Đừng Nắm Tay Anh hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 57141131
Visits Today: 365583
This Week: 2215504
This Month: 9135577

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

đầu gối, co ro chờ đợi người tới… Một sự đợi chờ trong vô vọng.

Bước chân lên từng bậc cầu thang, lòng tôi đột nhiên thấy yên tĩnh một cách khác thường, yên bình không một tiếng động. Tôi không hiểu ruốt cuộc bản thân đã đánh mất điều gì…
Là nhân tính ư? Thứ đó từ lâu đã không còn tồn tại trên người tôi.
Là tình cảm ư? Một kẻ như tôi làm sao có thể có thứ ấy được, sẽ không bao giờ có được.

Nhịp bước hối thúc trên cầu thang ngày càng nhanh hơn, nhịp tim cũng đập dồn dập hơn. Và tôi nhận ra mình đang chạy trốn, chạy khỏi sự truy đuổi của một thứ gì đó, một thứ có thể xâm nhập vào trái tim tôi, làm đả thương nơi ấy…

Tay tôi bất giác nắm chặt lấy thành lan can, bước chân cuối cùng cũng bị đình trệ lại.
Qua thấu kính trong suốt, hình hài trắng nhỏ bé như dung hòa vào mưa, dần bị nuốt trọn đi không chút dấu vết.

Tôi không biết, hoàn toàn không hiểu nổi, chỉ là bản năng thúc giục bước chân tôi.
Điên cuồng chạy ra khỏi căn phòng trống trải, băng qua màn mưa nặng hạt bên ngoài.
Sự chênh lệnh về nhiệt độ khiến cái lạnh dần xâm nhập vào cơ thể, nước mưa lạnh buốt vương đầy trên quần áo, trên mặt, khiến cho mọi giác quan của tôi đều bị tê dại.
Khi ý thức việc mình đang làm và cần phải dừng lại, tôi không biết mình đã đứng trước mặt em trong bao lâu.

Mái tóc dài ướt sũng bám lấy gương mặt em, đôi mắt to mơ hồ chứa đầy nước.
Hình ảnh này, đã luôn xuất hiện trong ký ức của tôi, khoảng thời gian tôi cứ tưởng rằng đã lãng quên từ lâu.
Em vẫn như đứa trẻ năm nào, chỉ biết ngồi đấy, im lặng chờ đợi, nhưng đã chẳng có ai để tâm… ngoài một kẻ là tôi, một kẻ vốn bị mất đi nhân tính là tôi…
Giữ chặt em trong lồng ngực, tôi cảm nhận thấy hơi ấm từ cơ thể em truyền qua làn da lạnh ngắt của mình, em sưởi ấm tâm hồn từ lâu đã hóa băng của tôi, chút lý trí cuối cùng trong tâm thâm tôi bị đánh gẫy…
Tôi đã không nhớ nổi rằng bản thân đã từng muốn có hơi ấm này đến nhường nào, khao khát giữ lại thân mình mỏng manh này đến thế nào…

Không phải em chỉ đơn thuần là công cụ của em thôi sao, chỉ là một công cụ, không hơn không kém…
Đúng vậy, em chẳng là gì cả, em chỉ là một con câm gợi lên cảm giác tội lỗi mỗi lần tôi đối diện với đôi mắt thanh thuần ấy.

-Tuệ Tuệ, nhìn lại mình đi! Em làm vậy thì chỉ càng làm anh thấy thương hại em hơn.

Bất ngờ bị bàn tay nhỏ bé đánh bật ra, tôi lùi người lại, vừa kịp nhìn ra đôi mắt trong suốt đã hoe đỏ…
Chúng tôi, cứ nhìn nhau như thế, rất lâu, rất lâu…
Em oán trách tôi, không cần tới sự thương hại của tôi…?
Em quay gót chạy đi, mất hút trong màn mưa không chút tung tích…

Em đã đi rồi, rời khỏi vòng tay tôi… Giờ tôi nên làm gì đây? Sẽ quay lưng bỏ mặc em?
Đúng vậy, em là gì đối với tôi. Không thân thích, không quan hệ đặc biệt thậm chí em còn là con gái của kẻ thù.
Đã nhủ mình như thế, đã muốn để mặc em, nhưng tôi không sao quên nổi hơi ấm của em, đôi mắt đẫm lệ của em…
Đã muốn bước chân dừng lại, nhưng tôi không thể ngừng lại điều ấy.
Con người trong tôi, điên cuồng như con dã thú giựt đứt dây, vượt qua cái ranh giới không nên chạm tới…

-Tuệ Tuệ…
Tiếng mưa, át đi tất cả, xóa nhòa tất cả.
Mắt bị nước mưa hắt vào đau rát, tôi không thể nhìn tìm ra hình bóng em, tìm thấy gấu váy trắng nhuốm đầy bùn đất…
Lòng tôi bị một trận trống trải, trống rỗng không còn gì hết… Tôi không muốn mình nghĩ tới, luôn ngăn cản mình tìm lời giải đáp cho câu hỏi, rằng…
Em ruốt cuộc có ý nghĩa gì với tôi…?

-Tuệ Tuệ!

Đưa tay nắm lấy cổ tay gầy guộc, tôi dùng sức kéo em lại. Cố gắng giữ thật chặt em trong lòng, mặc cho em có kháng cự thế nào cũng không chịu buông ra…

-Tuệ Tuệ, Tuệ Tuệ, Tuệ Tuệ,…

Tôi luôn miệng gọi tên em, tựa hồ gọi nhiều như vậy có thể khảm em vào sâu trong tâm trí, cho tới lúc nào đó sẽ khỏi quên em đi…

Đến một lúc nào đó, liệu tôi có quên em không? Có quên đi cô bé đứng dưới mưa năm nào không chút ngập ngừng nắm lấy tay tôi, quên đi nụ cười hồn nhiên không vướng bụi trần, và quên đi ánh mắt trong sáng như trăng rơi dưới đáy hồ…
Em giống như thiên thần xinh đẹp và rất đỗi dịu dàng, nhưng đáng tiếc em lại là con gái của Hạ Đình Tâm_ kẻ thù không đội trời chung của tôi suốt kiếp này…

Hạ Tuệ Tuệ chỉ là một món đồ… một món đồ mà tôi trân trọng nhất…
Em có thể yêu tôi…
Còn tôi thì không thể nào yêu em, sẽ mãi mãi không yêu em…

~~~_*o*_~~~

Sát vách tường, nơi ánh sáng không thể chạm tới. Một thân ảnh bị cùm giữ chặt vào sát vách tường, tứ chi cũng bị khóa lại bằng một chiếc còng lớn nối liền với dây xích. Cả người chằng chịt những tấm băng gạc trắng xóa còn thấm vết máu đã khô cứng.
Bóng tối bao phủ lên khuôn mặt vẫn cúi gằm của người đó một thứ ảo ảnh vô hình…
Hắn tựa hồ đã bị giam cầm rất lâu, lâu như ngàn năm, ngàn thế kỷ…
Thời gian, cứ trôi qua mỗi lúc một chậm chạp hơn…

Cánh cửa sắt mở ra. Đứng giữa dãy đàn ông cao lớn, người thiếu nữ mảnh khảnh đứng đấy, đưa cặp mắt mở to nhìn hắn.
Cặp mắt kia đã hiện hữu trong tư tưởng hắn không biết bao nhiêu lần, nhưng giờ đây nhìn lại sao thấy sự thuần khiết sau trong đôi mắt vô đáy ấy lại xa lạ đến vậy.
Hắn vẫn cúi đầu xuống, không để lộ ra bất kỳ động thái gì.

Thiếu nữ mặc áo trắng bước gần tới chỗ hắn, đôi mắt thanh thuần như muốn xuyên suốt tâm can hắn, phơi bày chúng ra trước mắt mọi người.

-Anh…
Một giọng nói dịu dàng, nhưng xa lạ. Có lẽ giọng nói này hắn đã từng nghe ở đâu đó…
Lần trước, khi hắn chưa bị nhốt vào đây hắn đã nhìn thấy, cũng đã nghe thấy tiếng nói của người con gái này, tiếng nói làm tâm thần hắn hoảng loạn…
Dần ngẩng mặt lên, dưới bóng tối u mờ, đôi mắt đen thẫm lãnh đạm đến độ vô tình. Hắn không nói cũng không nhìn cô gái trước mặt, hắn chỉ đơn thuần cười, cười đến nhạt nhẽo.

-Anh là ai?
Tiếng cô rất nhỏ, nhỏ như cơn gió lạc lõng. Không hề có tiếng đáp trả ngoài âm thanh phản hồi từ bốn góc tường chật hẹp.

-Tôi hỏi một lần nữa, thật ra anh là ai?

Hắn đưa mắt nhìn cô, tiếng cười vang lên có phần nhạo báng.

-Tôi là ai thì cô chẳng phải là người rõ hơn ai hết hay sao?

-Lãnh Hàn Dương!
Người thiếu nữ gần như hét lên, cô vốn không phải một người câm bẩm sinh, cũng không hoàn toàn còn là đứa trẻ dùng ánh mắt để nói chuyện với hắn năm đó.

-“Lãnh Hàn Dương”, là “Lãnh Hàn Dương” chứ không phải “Hàn Dương” ư?

Nụ cười càng in sâu bên khóe môi, nhưng nơi đáy mắt không hề đọng một chút tiếu ý nào. Rõ ràng hắn đang cười, nhưng thực chất chẳng có lấy nửa điểm vui sướng...

-Hạ Tuệ Tuệ, cuối cùng thì cô vẫn là con gái của Hạ Đình Tâm.

Cô đứng ngây ra một lúc, khó hiểu nhìn hắn, trong ánh mắt phẳng lặng đan xen muôn ngàn điều phức tạp.

-Tại sao? Tại sao anh lại giết cha tôi?

-Câu hỏi đó, trước khi chết Hạ Đình Tâm cũng từng nói.

Hắn bật cười, ánh mắt sắc nhọn như dã thú sáng lên trong đêm.

-Nhưng hắn vẫn là không tìm ra câu trả lời.

-Vì tiền, địa vị hay một lý do nào khác?
Hạ Tuệ Tuệ nhìn thẳng vào mắt hắn, cố gắng tìm ra chút ẩn tình trong đó, tìm ra dù chỉ một lý do để bào chữa cho việc làm của hắn.

-Đây là nguyên nhân chính để cô tới?Thứ lỗi, đã làm cô thất vọng rồi.

Hạ Tụê Tuệ buông hàng mi xuống, cố gắng kim chế những giọt nước trong suốt khỏi trào ra bên ngoài. Giọng nói vì bị ghìm nén mà trở nên run rẩy hơn lúc nào hết.

-Ngay cả lý do cũng không có. Anh… một kẻ táng tận lương tâm….

-Tôi vốn dĩ đã vậy, chỉ trách cô quá u mê không nhận ra sớm hơn thôi.

Căn phòng rơi vào một khoảng trầm lặng. Hạ Tuệ Tuệ giương mắt nhìn hắn, đôi mắt chứa đầy bi thương không sao nói thành lời.
Lãnh Hàn Dương ngẩng cao đầu, ánh mắt không hề di chuyển về phía cô. Hắn mãi mãi chỉ cười, cười đến tàn nhẫn.

Tại sao? Cô muốn hỏi hắn rằng tại sao?
Nhưng cô lại sợ, khi nghe câu trả lời của hắn, cô sẽ không chịu nổi đả kích lớn đến vậy…
Người đầu tiên khiến trái tim cô đập loạn nhịp là khi gặp Lãnh Hàn Dương.
Người đầu tiên để cô yêu tha thiết là Lãnh Hàn Dương.
Người đầu tiên mà cô căm hận đến tận xương tủy cũng là hắn.
Người đầu tiên… người đầu tiên…
Lãnh Hàn Dương?
Phải không? Chính cái tên này đã in sâu trong tâm hồn cô?
Thật thật, giả giả cứ xoay chuyển, hoán đổi vị trí cho nhau…
Lẫn lộn giữa yêu và hận, cô không còn phân biệt được mình trở nên thế này là vì ai.
Liệu cô có còn yêu hắn không?
Nếu không yêu hắn thì cô đã không phải khổ đau, phải hận hắn đến thế.
Còn nếu cô yêu hắn, thì liệu hắn có yêu cô không?
Không! Nếu yêu cô, hắn cũng không giết hại cha cô, cũng không tàn nhẫn lừa gạt tình cảm của cô…
RẦM!

Một tiếng đạp mạnh cửa vang lên, tiếp đó một người đàn ông khoảng hai bảy, hai tám tuổi bước vào. Khuôn mặt ngăm đen góc cạnh toát ra một thứ khí thế bức người.

-Tuệ, em cần gì phải nói với hắn. Tên khốn kiếp ấy chi bằng chúng ta giết chết đi!

Để ngoài tai tất cả những lời kia, Hạ Tuệ Tuệ vẫn hướng ánh mắt về phía hắn nhấc môi lên định nói một điều gì đó nhưng cuối cùng cô đành bất lực lặng thinh.

-Tuệ! Em làm sao vậy? Nói gì đi chứ?

Tần Mạc Thiên bước tới nắm chặt vai cô lắc mạnh, vì dùng sức hơi quá khiến thân hình mỏng manh lung lay gần như muốn ngã xuống.
Cơn giận dữ trong người bỗng chốc vang lên, đàn áp hết lý trí, gã lớn giọng quát tháo.

-Chính mày, mày đã làm cô ấy trở nên thế này!

-Thật sao?
Hắn bật cười, tia mắt sắc lạnh quét qua khuôn mặt nghiêm nghị của Tần Mạc Thiên đầy châm chọc.

-Tần Mạc Thiên hãy xem lại mình đi, anh đã khiến cô ta thế nào rồi.

Như nhận ra được hành động quá kích của mình, gã buông hẳn tay ra khỏi người Hạ Tuệ Tuệ. Nhất thời không có nơi bám trụ, cô vô lực ngã khụy xuống.

-Tuệ!
Tần Mạc Thiên hoảng hốt kêu lên một tiếng, sắc thái nghiêm nghị bị đánh gãy bằng một vẻ đau đớn vô cùng.

-Xin lỗi em…

Cô ngồi im, không hề có chút động tĩnh gì, hệt như một con búp bê xinh đẹp, nhưng vô hồn…

Là ai? Là do ai?
Tần Mạc Thiên trừng mắt nhìn vào người thanh niên mình đầy thương tích trước mặt, đôi mắt hừng hực muôn ngàn tia lửa giận.

-Mẹ kiếp! Lãnh Hàn Dương… À, không.
Sự căm hận không tài nào kìm giữ nổi, gã gầm lên. Trong giọng nói chứa đầy uy lực.

-Phải gọi là Hàn Thiếu Phong mới đúng.

Hàn Thiếu Phong, cái tên này… đã rất lâu rồi bị chôn vùi vào quên lãng…Hắn tưởng rằng, suốt đời này sẽ không còn ai nhắc tới… thật không ngờ, không thể ngờ…

Tần Mạc Thiên tỏ vẻ đắc ý, phất tay ra hiệu cho tên thủ hạ đứng sau mình tiếp lời.

-Hàn Thiếu Phong con trai của thương nhân Hàn Triệt. Năm mười một tuổi cả nhà đều thiệt mạng, không họ hàng thân thích phải sống trong cô nhi viện. Mười bốn tuổi bỏ trốn làm trẻ đường phố, giao du với đám côn đồ lân cận cùng lập thành một hội. Mười năm tuổi gia nhập Hắc Dạ bang đồng thời được bang chủ Lãnh Thần nhận làm con nuôi đổi tên thành Lãnh Hàn Dương. Mười tám tuổi trà trộn vào Nhật Long bang, sau đó tiếp cận với tiểu thư Hạ Tuệ Tuệ trở thành tay chân đắc lực nhất của Hạ gia.

Gương mặt đã bị bóng tối nuốt trọn đột nhiên đông cứng lại, ánh mắt vốn tĩnh lặng chợt gợn lên một làn sóng bất thường. Nhưng rất nhanh, nhanh đến nỗi ngay cả bản thân hắn còn chưa kịp nhận ra, chuỗi cười cuồng nộ đã vang dội, lấn áp tất cả.
- Khá lắm, quả là Nhật Long bang chỉ điều tra thôi cũng thật nhanh.

Nhanh như chớp, Tần Mạc Thiên lao đến bóp chặt lấy cổ người thanh niên.

-Mày có dám nói với tao là chưa từng hối hận?

-Hối hận về cái gì? Mà nếu tôi nói chưa từng anh có tin không?

Từ khi chọn con đường này, chọn cách trả thù này. Hắn biết mình phải sẵn sàng làm những gì. Ngay cả tên, họ mình cũng phải bỏ, phải quên đi… Giờ đây có kẻ nhắc lại quá khứ của chính bản thân, sao hắn lại cảm thấy xa lạ đến vậy? Hắn là ai chứ? Từ lâu đã không còn là Hàn Thiếu Phong nữa rồi… trọn kiếp này hắn chỉ có thể là Lãnh Hàn Dương mà thôi.

Tần Mạc Thiên nhìn thẳng vào đôi mắt sâu không thấy đáy của kẻ đối diện. Dù không muốn, nhưng thật tâm gã vẫn phải thừa nhận.

-Cũng có lúc, tao phải nể phục về sự bình tĩnh của mày. Hàn Thiếu Phong à!

-Tôi có thể coi đây là một lời khen không?
Hắn mỉm cười, điệu cười mang mười phần chế nhạo.

-Thằng chó! Mày nên nhớ mạng sống của mày đang nằm trong tay tao đấy.

-Cũng đúng!
Lãnh Hàn Dương bật cười, nhớ lại ngày hôm đó chính Tần Mạc Thiên_cánh tay trái của Hạ Đình Tâm đã bắn hắn một phát đạn giữa vai rồi tống hắn vào đây, mỗi ngày đều tra khảo bằng những biện pháp khác nhau.

-Nếu không phải vì con cáo già Hạ Đình Tâm quá gian xảo, đến phút cuối còn kịp đề phòng thì kế hoạch hoàn hảo của tôi cũng không dẫn đến kết cục ngày hôm nay.

-MẸ KIẾP!
Tần Mạc Thiên nghiến chặt hai hàm răng lại, gân xanh nhất loạt nổi lên khắp trán. Bàn tay cứng rắn vung cao lên, quyết ra một đòn chí mạng.

-Đừng!
Bóng trắng mảnh mai bất ngờ che khuất tầm mắt hắn, kéo theo là một mùi hương thoang thoảng thanh mát, cơ hồ xóa tan bóng đêm trong căn phòng tối tăm đến nghẹt thở. Khiến con người hắn, tại một giây phút nào đó đã vô tình khảm sâu thứ hương thơm này vào tâm trí mình…

Tần Mạc Thiên kinh hãi không kịp thu tay về, gã chỉ giảm được số lực đạo xuống còn nhỏ nhất có thể, nhưng một quyền giáng vào cũng đủ cho người con gái kia loạng choạng ngã xuống.

Cô không biết tại sao mình làm vậy, cô không muốn… không muốn ai làm tổn hại hắn. Mặc kệ hắn có giết hại cha cô, hoặc có lấy đi tính mạng cô… Tuệ Tuệ cũng có thể không chút suy nghĩ, nguyện vì hắn làm tất cả…
Có phải cô đã quá ngu ngốc rồi chăng? Đã yêu hắn đến đần độn rồi chăng? Khi trông thấy hắn sát hại cha, cô cũng chỉ hét được duy nhất một câu, lời nói đầu tiên trong bao nhiêu năm câm lặng ấy lại là gọi tên hắn.
Cô hận hắn, rất hận hắn nhưng khi thấy người hắn mang đầy thương tích, lòng cô không sao kìm nổi mà cử người tới chữa trị thương thế cho hắn.
Tới cuối cùng dù đã biết hết mọi chuyện về hắn, cô cũng chỉ muốn một lần nghe được hắn tự mình nói ra thân phận, rằng hắn là ai?
Hắn… có yêu cô không?

Con ngươi đen sâu thẳm ấy nổi bật trong đêm tối, chăm chú nhìn cô…

Đây là sự thật, không có nhầm lẫn, cuối cùng cô cũng kéo được ánh nhìn của hắn rồi…

-Tuệ!
Tần Mạc Thiên hét lên, giật lấy cô từ ngực của Lãnh Hàn Dương.

-Gọi bác sĩ tới!
Nhìn vào gương m... Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 28
•Tổng: 30 / 31 / 78353