Truyện teen hay, Xin Đừng Nắm Tay Anh, đọc Truyện teen hay Xin Đừng Nắm Tay Anh hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 57141095
Visits Today: 365547
This Week: 2215468
This Month: 9135541

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

lần thứ nhất tôi được tiếp xúc với em ở khoảng cách gần đến vậy.

Thuận tay vơ một chiếc lá phong úa vàng, tôi đưa lên cao, ghé mắt nhìn qua lỗ thủng nhỏ bé trên bề mặt lá…
Một phần trời xanh ngắt thu lại trong mắt tôi, nhận thấy về khoảng không rộng lớn đó, thật xa vời… xa vời đến nỗi không có khả năng chạm tới.
Gói gọn chiếc lá trong lòng bàn tay, tôi lắng nghe âm thanh vụn vỡ, đứt gãy đầy tuyệt vọng của sự tàn lụi.

Tôi không biết khóe miệng mình đã cong lên từ lúc nào, hay đúng hơn lý do để tôi cười là gì…

Sau tám năm kẻ từ lần đầu gặp lại em, cảm giác của tôi về em vẫn thế, mong manh, nhỏ bé khiến người khác phải thương tiếc…

Năm đó tôi mười chín, còn em mới mười bốn tuổi.
Dưới tán cây anh đào nở rộ, cô đứng đó, bộ váy trắng tinh khôi bay nhẹ như tuyết. Đưa tay lên khẽ vuốt mái tóc dài đen mượt vương vấn những cánh hoa nhỏ xíu, khuôn mặt thanh thuần xinh đẹp hé nở một nét cười mơ hồ.

Chiếc xe màu đen với tốc độ kinh hoàng lao nhanh tới, trên xe có mấy tên đàn ông cao lớn bước xuống,kéo cô vào trong xe.

Cô yếu đuối không thể chống cự nổi, cũng vì miệng không thể bật lên một âm thanh kêu cứu nào…

____

Sau khi hết tác dụng của thuốc mê, em tỉnh dậy, hướng mắt nhìn xung quanh, rồi chợt dừng ánh nhìn ở trong mắt tôi.
Em, vẫn như vậy, đôi mắt vẫn trong trẻo như thế, cứ nhìn tôi, ngỡ ngàng.

“Anh là…?”

-Tôi là Lãnh Hàn Dương, là người của Nhật Long bang.

Như nhớ ra điều gì đó, hàng lông mày thanh tú khẽ dãn ra, sự sợ hãi trên khuôn mặt em cũng vơi bớt đi phần nào.
Đưa tay lên, những ngón tay thon thon linh hoạt chuyển động thành nhiều động tác.

“Ừm! Lần đó anh ở trong khuôn viên nhà em…”

Ngập ngừng đôi chút, em bỏ dở câu nói còn dang dở tiếp tục câu hỏi.

“Vậy đây là đâu? Chúng ta tại sao lại ở đây?”

Tôi dùng nụ cười để trấn an em, nhẹ giọng nói.

-Nơi này là địa bàn của Hắc Dạ bang. Cả em và tôi đều bị chúng bắt vào đây.

Đôi mắt em ngập tràn nước, tôi biết em đang rất kinh hãi, cũng rất hoảng sợ… Và tôi có cơ hội bên cạnh em, vỗ về và bảo vệ em.

Mỗi khi người của Hắc Dạ bang kéo đến, em luôn hoảng hốt nấp sau lưng tôi, ngay cả đôi mắt cũng không dám hé ra, chỉ bám chặt lấy lưng áo tôi, đôi tay nhỏ bé khẽ run rẩy.

Mỗi lần như thế, dù bọn chúng bằng thái độ hung hăng đưa ra những lời đe dọa tôi cũng chẳng bận tâm, chỉ biết dùng sức ôm lấy em, để em vùi sâu vào trong ngực, cho em dễ dàng tìm kiếm một khoảng an toàn ở nơi tôi…

___

Họ dùng em để uy hiếp cha em.

Khi chúng tách em ra khỏi tôi.
Tôi đã kháng cự, dẫn em trốn khỏi sự kìm *** của Hắc Dạ bang.
Mặc có bao nhiêu kẻ vây bắt, có bị đauđớn thế nào tôi vẫn liều mạng xông ra ngoài. Tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất là dù có chuyện gì xảy ra, cũng phải bảo vệ em, không để em chịu bất cứ thương tổn gì.

Sau khi chắc chắn đã trốn được ra ngoài, tôi đã bị thương, bị thương nặng. Máu chảy ướt đẫm bàn tay nhỏ bé đang cố cầm cự thương tích cho tôi.
Em không nói, vì em không thể nói được…
Em đã khóc, khóc rất nhiều…
Nước mắt em trộn với vết thương trên da thịt tôi. Khiến nơi nào đó thẳm sâu trong thâm tâm tôi đau xót…
Tôi đã dỗ dành, bảo em đừng khóc nữa…
Nhưng em chỉ biết cúi đầu.

-Tuệ Tuệ, không phải lỗi của em, là anh muốn cứu em, muốn cứu em hiểu không?

Giương đôi mắt ướt lệ, ánh mắt như nói rằng chính em là người gây ra tất cả, chính em khiến tôi phải chịu đựng sự đau đớn.
Người có lỗi là em, là em…

Tôi muốn bật cười, nhưng khóe môi không sao cong nổi dù chỉ là nụ cười chua chát…
Em thật ngốc, thật ngốc…
Ngốc nghếch và đơn thuần đến nỗi làm người ta muốn hủy hoại…

___
Nằm trên giường bệnh, nhận được sự chăm sóc tận tình từ phía Hạ Đình Tâm bao gồm cả sự chăm sóc của em, tôi phục hồi một cách nhanh chóng.
Cũng từ sự việc ấy, tôi chiếm được cảm tình của em, cũng như giành được sự tín nhiệm của Hạ Đình Tâm.
Ông ta cho phép tôi được ở bên em, bảo vệ em.
Tôi dần dần được tham gia vào nhiều việc quan trọng, là tay chân đắc lực nhất của một trong những ông trùm đáng sợ trong giới hắc đạo_Hạ Đình Tâm.

Tôi làm tất cả việc này là vì cái gì? Thật nực cười, tôi không hề có ý định làm tay chân của Hạ Đình Tâm, mà tôi chỉ có một mục đích duy nhất là trả thù con cáo già ấy… Phải khiến hắn ta nếm trải nỗi thống khổ khi bị mất đi thứ quý giá nhất trong cuộc đời…

Và tôi biết em là viên ngọc quý của Hạ Đình Tâm.
Phần ký ức ấy đột nhiên ùa về tâm trí tôi, khiến trái tim tôi không hiểu sao lại âm ỷ đau.
Tại sao tới tận lúc này, trong nỗi đau đớn trên thể xác, trong bóng đêm tĩnh lặng, tôi lại nghĩ về em…
Chẳng phải tôi luôn muốn quên sao? Luôn muốn xóa bỏ em sao?

Không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi tỉnh lại trong căn phòng này, một thứ ánh sáng lờ mờ không rõ là ngày hay đêm bao trùm khắp bầu không gian đầy mùi muốc khử trùng.
Cả thân thể không còn quá đau đớn nhưng lại bị sự kìm *** của thuốc mê làm cho vô lực.
Tôi, tột cùng vẫn chưa chết ư?
Đúng rồi, một kẻ như tôi đâu có chết một cách dễ dàng đến thế.
Tôi, một kẻ phản bội?
À không, một kẻ lừa đảo mới chính xác…
Tôi đã nhẫn tâm dối gạt em, một người đã ngốc nghếch yêu thương tôi…
Cũng là người duy nhất dành tình cảm chân thành cho tôi…không chút suy tính…

Trước khi chìm vào mê man…
Tôi tự hỏi…
Tại sao?
Tại sao lại trở thành thế này…
Và tôi có hối hận không…?
Có từng hối hận về việc mình đã gây ra?

Không lý nào!Tôi tuyệt đối không hề hối tiếc…

………

-Mày là cái thá gì hả? Đồ mồ côi!

-Sao không nói? Mày câm rồi sao?

-Làm việc! Mày có nghe thấy không hả? Làm việc đi!

-Biến ra! Phần cơm của mày hôm nay sẽ thuộc về tao!

Tôi khép mình trong một góc tối, kể từ khi cả gia đình gặp nạn, người ta đưa tôi vào đây.
Mỗi ngày, đều chịu đựng sự dày vò về cả thể xác lẫn tinh thần.
Họ **** tôi là trẻ mồ côi, họ dùng những ánh mắt khinh thường nhìn tôi…xa lánh tôi.
Tôi đã không chịu nổi sự lăng mạ từ những đứa trẻ khác. Bọn chúng mới là những đứa bị cha mẹ bỏ rơi, là lũ con hoang.
Tôi đã nói, đã đánh lại chúng… Và kết quả do sự nông nổi ấy là hình phạt của các bà sơ.
Những năm ấy là khoảng thời gian khủng khiếp nhất trong thời thơ ấu của tôi mà đến tận bây giờ vẫn đôi lần thâm nhập vào tâm trí tôi, biến chúng thành những cơn ác mộng đáng sợ...

Ba năm, từ một thiếu gia trở thành một đứa mồ côi bị trăm người khinh rẻ.
Ba năm, từ thiên đường bị rớt xuống địa ngục, tôi đã không cách nào thích ứng được…
Cái ngày tin cả gia đình bị mất đi, tôi từ một đứa trẻ non nớt đã hiểu, đã được trải nghiệm rằng thiên đường cách địa ngục chỉ bằng một cái ranh giới thật mỏng manh, thật ngăn ngủi…
Ngắn ngủi đến nỗi khi quay đầu nhìn lại, tôi mới nhận ra mình đã bước sang bờ bên kia từ lúc nào…

___

Trong đêm tối, có một cậu thiếu niên trốn chạy khỏi cô nhi viện. Chấp nhận mọi khó khăn chờ đón mình ở phía trước…

Ngày ngày tôi vật vờ trên khắp đừng phố, chịu đói chịu khát, chứ không hề mở miệng van xin bất kỳ ai.
Có lẽ không giống những đứa trẻ khác, lòng tự trọng của tôi quá cao, và tôi vẫn kiên định chặt chẽ giữ lấy thứ ấy…

Cho tới khi bị dồn ép đến đừng cùng, một câu hỏi đặt ra trong đầu tôi…
Lòng tự trọng? Lòng tự trọng là gì? Lòng tự trọng có thể dùng để tồn tại được không?
Câu trả lời là không!

Đến cuối cùng, vì chiến đấu giữa sự sống với cái chết, bản năng mách bảo tôi phải làm gì đó… một việc trái với lương tâm.
Ngày hôm ấy, khi thấy người phụ nữ nọ rơi ví tiền xuống lòng đường, tôi đã chạy đến định trả lại…
Nhưng khi cầm ví tiền trên tay, bụng lại rỗng không.
Lý trí trong con người tôi đã đấu tranh, đấu tranh rất nhiều.
Và tôi đã quay lưng đi, mặc kệ người phụ nữ kia với ý nghĩ:
Bà ấy chỉ là thiếu một chút tiền cũng không sao, còn tôi chỉ cần chút tiền này cũng có thể kéo dài thêm sự sống…

Và rồi, ngay cả niềm kiêu hãnh cũng dần dần bị đánh mất.
Tôi trở thành trộm cắp, rồi thành côn đồ, chuyên tụ hội những kẻ vô gia cư giống như mình lập thành một đội và nghiễm nhiên trở thành đại ca của bọn chúng.

Một lần giành địa bàn kiếm ăn. Chúng tôi gây xô xát với một đội khác. Khi ấy, số đàn em của tôi quá ít, còn bọn chúng thì quá đông, lực lượng chênh lệch.
Nên đến phút cuối cùng thì chỉ còn một mình tôi cố trụ.

Gần hai chục thằng vây lấy tôi, liên tục ra những đòn chí mạng.
Tôi dùng hết sức mình để chống trả, nhưng mỗi lúc sức lực càng cạn kiệt, càng mệt mỏi hơn, cho đến khi chỉ trơ lì như gỗ đá để mặc bọn chúng đánh.

Đầu óc choáng váng tối tăm, thân thể ê ẩm đau nhức, nhưng tôi đã không rên la dù chỉ một tiếng.

Đến khi tin chắc rằng mình không thể thoát khỏi cái chết.
Ánh đèn chói lọi từ chiếc ô tô sang trọng gần đó chiếu về phía tôi…
Cánh cửa xe phía bên phải hạ thấp xuống, lộ ra một bàn tay đeo nhẫn, mặt kim cương trên chiếc nhẫn chói sáng lấp lánh, chiếu rọi trong đôi mắt tăm tối của tôi một thứ ánh sáng thật lạ kỳ.
Làn khói mỏng từ điếu thuốc trên tay người ấy bay lên, tàn đóm lập lòe, nổi bật trong bóng đêm.

Kể từ giây phút đó, cuộc đời tôi chính thức bước sang một trang mới, từng trang đều thấm đẫm máu tươi… Đó chính là con đường tôi đã lựa chọn, là con đường duy nhất…

Phải rất lâu sau, tôi mới biết rằng chỉ vì ánh mắt năm đó đã khiến Lãnh Thần chú ý. Ông nói rằng chưa từng thấy đứa trẻ nào toàn thân thương tích mà ánh mắt lại lạnh lùng kiên cường đến vậy, ánh mắt của một loài dã thú.
Ông nói, tôi làm ông nhớ lại ông thời niên thiếu, và tôi rất phù hợp để tiến thân vào giang hồ, xứng đáng làm nghĩa tử của ông ấy…

Kể từ đó, tôi không còn là tôi nữa… Tôi là Lãnh Hàn Dương.
Kẻ chỉ được học một câu nói từ nghĩa phụ mình:

“Phải làm cho máu đỏ ướt đẫm áo, nhưng tuyệt đối máu ấy không phải của bản thân, mà là của kẻ khác.”

Tôi, đã làm rất nhiều chuyện bẩn thỉu, từ cướp bóc, bảo kê cho các hộp đêm cho đến đánh, giết người. Không việc gì mà tôi chưa từng làm qua.

Nhớ đến lần đầu tiên ấy, lần đầu tiên cầm con dao trên tay. Mũi dao sắc nhọn xuyên qua da thịt mềm nhũn, chỉ một cử động nhỏ, thân dao đều nằm trọn bên trong cơ thể sống kia, đâm thật sâu vào rồi gọn gàng rút ra trước khi tiếng kêu thất thanh kịp cất lên.
Có lẽ vì quá lâu nên tôi không còn nhớ đôi mắt ấy đã trợn trừng kinh hoàng thế nào, bàn tay gầy dơ xương bị tôi gạt ra đã bất lực thế nào, chỉ có một thứ mùi quái lại xộc lên, tanh nồng…
Máu dính đầy trên lưỡi kim loại sáng loáng, rây rớt trên cả tay tôi.
Tôi đưa mắt nhìn xuống, tập trung vào hình ảnh phản chiếu trên mặt dao. Ánh đèn cam nhạt trộn lẫn cùng màu đỏ tươi, loang lổ một nụ cười méo mó, dị dạng.

Tôi đi vào phòng tắm, dùng nước rửa sạch tay chân, tẩy đi tất cả sự ướt dính nhếp nháp và cả sự hãi hùng của kẻ bị tôi cướp đi mạng sống, chẳng lưu lại chút dấu tích…

Mọi thứ đều diễn ra một cách hết sức tự nhiên. Tôi đã không thể ngờ rằng mình có thể làm chuyện ấy nhanh chóng tới vậy, vô cảm hệt như một cỗ máy không có nhân tính.

Tấm gương rộng lớn soi rõ gương mặt người thiếu niên, không còn những vệt máu đỏ thẫm, cũng không còn nụ cười dị hình quỷ quái. Chỉ có gương mặt lãnh đạm, vẻ âm trầm ấy không hề phù hợp với khuôn mặt còn quá trẻ trung kia.

Trước đó đã có rất nhiều lời dị nghị sau lưng tôi, và có cả những kẻ ra mặt chống đối tôi, không phục tôi. Bởi chúng nói tôi chỉ dựa vào quan hệ với Lãnh Thần, là một kẻ bất tài không có năng lực. Nhưng kể từ lần đó, bọn đàn em trên dưới đều kính nể tôi, cũng có kẻ kinh sợ tôi. Nói tôi khi giết người, ánh mắt thật tàn nhẫn, thật khát máu.

Có thể vì tôi bắt buộc phải làm những chuyện tàn bạo đó.
Cũng có thể số phận đã dồn ép tôi, bắt tôi phải làm như thế.
Cũng có thể, tôi chẳng còn lựa chọn khác ngoài việc nhận lệnh và thực thi…
…Nếu không người chết không ai khác mà chính là tôi.

Rất nhiều, tôi có thể lấy ra rất nhiều lý do để phân trần cho bản thân, để phủ nhận những việc làm tội lỗi mình đã gây ra.
Nhưng lý do xác thực nhất mà tôi không dám nghĩ, cũng không dám chấp nhận đó là bản chất của tôi vốn là một kẻ vô nhân tính, lấy việc giết chóc làm thú vui cho bản thân.
Quả thật mỗi lần hành hạ người khác, làm họ dãy dụa trong đau khổ, đáy lòng tôi lại tìm thấy sự thỏa mãn, sự vui thích không thể biểu đạt thành lời…
Có lúc, tôi cảm thấy sợ hãi chính bản thân mình, thấy ghê tởm tất cả… Cũng muốn đợi một thời cơ thích hợp để buông tay trước khi lún quá sâu vào tội lỗi.
Nhưng hồi đó tôi còn quá trẻ, còn quá ngây thơ không biết rằng, tay một khi đã nhúng chàm thì dù có rửa sạch đến mấy cũng không sao xóa được dấu vết nó đã in lại…

Và rồi, tôi biết được một chuyện từ nghĩa phụ. Ông ấy nói, vụ tai nạn năm đó của cha mẹ tôi, không phải đơn thuần là vô tình…
Người của Nhật Long bang giết chết cha, mẹ, và cả đứa em gái chưa được sinh ra của tôi.
Tôi tìm mọi cách để trà trộn vào Nhật Long bang, từng bước, từng bước tiếp cận Hạ Đình Tâm…
Hắn là một con cáo già quỷ quyệt, sẽ không bao gờ dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai, vậy nên tôi đã chọn cách tiếp cận đứa con gái duy nhất của hắn. Đó là Hạ Tuệ Tuệ…

_____

Em ngẩng mặt lên, hai má nhuốm hồng, đôi mắt trong suốt nhìn tôi chứa đựng một thứ tình cảm không nói lên lời…
Em yêu tôi, tôi biết em yêu tôi…

-Tuệ Tuệ, em như vậy thật không nên…

Tôi đã bỏ qua ánh mắt em, giả bộ mỉm cười, mà không hề cho em câu trả lời thích đáng…
Vì em, chỉ là một con ngốc. Một con ngốc bị tôi lừa dối, nhưng lại trao trọn tình yêu cho tôi…
Dưới tán cây phong già cỗi, em cúi mặt xuống. Làn da trắng mỏng manh trong bóng râm như càng nhợt nhạt hơn.
Tôi hiểu được, em rất thất vọng, nhưng tôi đã không làm gì, ngoài việc quay lưng bước đi, để mặc em nơi đó, ôm một câu hỏi không lời giải đáp…
Tôi luôn tự nhủ rằng em không hơn không kém chỉ là một công cụ để tôi thực hiện kế hoạch trả thù. Trả thù cha em…

Cánh cửa sau lưng tôi vừa kịp đóng lại, theo thói quen, tôi quay đầu nhìn qua ô cửa kính trong ngôi biệt thự. Tôi thấy một bóng trắng nhỏ bé cúi đầu đứng dưới mưa.
Không gian ướt nhòe bởi hàng nghìn giọt nước từ trên trời bao phủ, khiến người ta không nhìn ra bóng trắng kia chỉ là ảo ảnh do mưa tạo ra hay là em, một người vừa bị tôi từ chối.

Em ngồi sụp xuống, hai tay vòng chặt lấy... Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 26
•Tổng: 28 / 29 / 78351