Truyện teen hay, Mưa Của Ngày Xưa, đọc Truyện teen hay Mưa Của Ngày Xưa hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 57141154
Visits Today: 365606
This Week: 2215527
This Month: 9135600

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

ng ? Anh tội nghiệp Em, thương hại Em ư ? Em không cần.
- Anh không thương hại Em gì cả. Anh yêu Em thật sự. Yêu từ cái nhìn đầu tiên. Cái vẻ kiêu kì của cô học trì ngây thơ ngày khai giảng...
Nó im lặng. “ Có thể quen Huy để lấp đi khoảng trống trong lòng mình hay không ? Biết đâu mình có thể tìm lại hạnh phúc mới thì sao ? “ . Một suy nghĩ ích kĩ vụt ngang trong đầu nó.
- Có được không ? Trả lời Anh đi đừng im lặng mãi thế chứ.
- Em…
- Em sao ?
-…
- Im lặng là đồng ý nhé !
- Dạ.
Huy mừng đến phát điên lên. Huy hét lớn !
” Cuối cùng Ngân cũng đồng ý làm bạn gái Anh rồi ! Ngân ơi Anh yêu Em ! “
Nó vừa ngạc nhiên, vừa ngại đến đỏ ửng mặt. Lần thứ hai nó cảm thấy lòng mình bừa bộn. Huy ôm chầm lấy nó. Cả hai đắm chìm trong niềm hạnh phúc.
Chapter 9 :
Một ngày không Anh, không ai đưa đón.
Reng…Reng…Reng…
- Zk ơi !
Giọng nói ngọt ngào quen thuộc quá ! Nó mừng rỡ chạy nhanh ra mở cửa. Nhưng không phải là Anh… Mà là Huy… Nó buồn bã mở cửa.
- Mình đi học nhé zk !
- À… Ừ. Chờ zk tí !
Câu nói có vẻ rất quen nhưng lần này nó chẳng hề nghe thấy một câu cằn nhằn “ Lại bắt Ck chờ. Hjx ! “ Như mọi khi nữa.
Đến trường, nó thở dài mệt mỏi vì không khí ở đó thật nặng nề không còn như lúc nó đi cũng Anh nữa. Chợt. Nó đau lắm khi nhìn thấy xe Anh lao vào cổng. Nó lén chạy nhanh đi. Nước mắt nó lại rơi. Anh ơi nó đau lắm !
- Zk làm sao vậy ?
- À… Zk không sao !
Nó vội lau đi những giọt nước mắt chua xót đó, vì nó không muốn Huy phải buồn.
- Thôi. Mình vào lớp đi zk yêu !
- Ừ !
Huy nắm tay nó vào lớp. Cả lớp xôn xao lên.
- từ nay, mọi người không được bắt nạt Ngân đấy nhé ! Ngân là bạn gái tôi rồi đấy !
Ồhhhhh…. Cả lớp xầm xì bàn tán…
- Con này gê nhỉ ? Quen lượt hai ba thằng. Anh Bảo mà biết là nó xong đời. – Bạn nữ 1
- Con này mày khùng à ? Không lẽ nó dám bắt cá hai tay ? Quen đâu không biết quen trong trường này làm gì Anh Bảo không biết ? Cần gì mày lo xa. – Bạn nữ 2
- Tụi bây nắm bắt tin tức trễ quá. Tao nghe nói nó vừa chia tay với Anh Bảo á. – Bạn nam
- Ờ. Vậy hữ ? Con này gê nhỉ ? Vừa chia tay tình cũ chưa nguôi đã tìm tình yêu mới. Nhìn hiền vậy mà cũng dữ dằn há ! – Bạn nữ 1
- Ồhhhhh… Cả lớp dấy lên sôi nổi. Nó thấy cả người ngột ngạt hẳn lên.

Sáng chủ nhật trời mưa, mây đen… Nó bệnh rồi. Sốt cao lắm. Huy gọi mãi, gọi mãi nhưng nó không bắt máy. Huy chạy đến nhà giữa cơn mưa tầm tã. Chắc là lo cho nó lắm đây ! ( Màn 2 cảnh 1. Giống hệt Thiên Bảo ! Há há )
- Zk ơi ! Zk sao vậy ?
Huy ôm chầm lấy nó lo lắng.
Cả người Huy ướt sũn vì mắc mưa mà lại ôm nó, nó run cầm cập. Huy lại tất tả chạy đi mua thuốc và cả 1 tô cháo nóng hổi, thơm phức. Nó cảm thấy khỏe hơn. Nhưng cổ họng lại nghẹn đắng. Nó nhớ A lắm! Nhớ từng cử chỉ, từng giọng nói lúc A quan tâm nó.
- Ck về đi. Zk hơi mệt. À. Trong ngăn kéo của Zk có áo mưa đó. Lấy mà mặc đi. Đừng có dầm mưa về nữa.
Huy quay đi. ( Vẻ mặt buồn kinh khủng. Tội nghiệp )
- À. Zk nhớ uống thuốc đúng giờ nhá. Mau khỏi để còn đi học nữa. Ck về nhá.
- Ừ…
Nó nhận ra, nó cần Anh. Chứ không phải cần Huy… Nó chợt thấy lòng mình thắt lại… Anh quan trọng với nó hơn tất cả…
Nằm trong căn phòng nhỏ, nó nhớ đến Anh…Mưa vẫn rơi đều và cứ thế lớn dần. Từng giọt mưa nhẹ vươn trên cành hoa hồng đã khô tự bao giờ, dường như thiếu bàn tay Anh chăm sóc…
Ngày Anh đến…Chậu hoa hồng đỏ rực được Anh đặt cạnh cửa sổ, từng cánh hoa nở đỏ thắm như tình yêu của Anh và nó…
Ngày anh đi… Những cánh hoa cứ thế tàn dần rồi rơi rụng, bay theo cơn mưa hòa cùng giọt nước mắt có vị mặn chát thật lạ. Nó thấy tim đau nhói.
Phía sau bức màn kia, nỗi đau của nó Huy đều nhìn thấy cả. “ Mình phải cố gắng hơn để Ngân được vui và hạnh phúc , Ngân sẽ không phải khóc vì mình đâu. Phải. Chắc chắn là như vậy. “ – Huy tự nhủ.
Huy sẽ làm gì ? Và liệu Ngân có quên được Anh không ? Nhớ đón xem chapter 10 nhá các mem.!!

Chapter 10 :
Huy bắt đầu thay đổi hẳn. Từ một con người dễ nóng nảy, hay đánh nhau, lười học… Bỗng chốc trở nên hiền hơn, không còn đánh nhau và siêng học đến lạ lùng. Thành tích học vươn lên hẳn. Rồi đến một ngày…
- Mình chia tay đi, Anh nhé !
- Sao vậy Zk ? Anh làm gì sai sao ?
- Anh không sai. Mà do Em… E đã sai khi quá vội vàng đón nhận tình cảm của Anh trong khi Em chưa thể quên được Bảo.
- Tại sao ? Tại sao chứ ? Trời ơi…
- Anh… Em xin lỗi… Em không hợp với Anh đâu. Mình chia tay đi. Sẽ tốt cho cả hai chúng ta..!!
Huy quay đi không nói gì. Cả người Anh như chết lặng. Ruýtttttttttt… Tiếng xe thắn vội. Nó quay lại. Huy đang nằm bất động với vũn máu đỏ tươi. Nó chạy đến. Và lúc này nó đã biến lời hứa của Huy trở thành cát bụi. Nó đã khóc. Cuối cùng nó đã thấy đau vì Huy.
- Có ai không ? Cứu với… Cứu với… Anh Huy… Anh sao rồi ? Anh Huy…
- Đ..ừ..n…g… K…h…ó…c.. Anh… Kh…ôn…g… M…u..ốn… E…m..K..hó…c…Đ..âu…
- Anh sao rồi ? Anh thấy sao rồi ?
Nó ôm Huy chặt vào lòng và khóc thét lên…
- An…h…kh...ông…S…a….o…Hạ…n…h…Ph…ú…c…E…m… N…hé…!!
Huy buông nhẹ cánh tay còn đang ấp ủ những yêu thương dần rơi khỏi gương mặt tái sầm của nó.
- Anh Huyyyy…
Nó gọi Huy nghẹn ngào trong tiếng nấc…
9:45 pm :
- Tình trạng của cậu ấy bây giờ yếu lắm. Gia đình nên chuẩn bị tinh thần để…
Nó vội chạy thẳng vào phòng cấp cứu…
- Anh… Anh Huy… Anh sao rồi Anh Huy ? Em biết Anh sẽ không sao đâu mà. Anh sẽ không bỏ lại Em đâu mà… Huy…ơi… Em… Xin lỗi…
- Em không có lỗi gì đâu…
- Không Em có lỗi. Lỗi của Em rất lớn. Đã làm tổn thương Anh như vậy. Em xin lỗi Anh…Anh nghĩ đi cho mau khỏe còn về chở Em đi học nữa mà…
- Kh…ông..kị..p…nữ..a…rồ..i…Em à… Em…Hã..y…t…B…ảo..và…nó…i..hế…t…su..y…ng..hĩ…củ…a…mì..nh…Em…nh..é…Chú…c…E..m…Hạn…h...Ph…úc…
Một lần nữa bàn tay ấm áp của Huy nhẹ buông xuống, những vẫn muốn nuối tiếc một thứ gì đó trên gương mặt nó, có vẻ Huy vẫn còn lo cho nó. Tấm vải trắng dần dần che phủ cả khuôn mặt tái mét. Huy đã ra đi trong sự đau đớn, dằn vặt của một đứa con gái tội lỗi…
Tan lễ xong… Nó quay về nhà với nỗi đau khó tả… “ Mày ác lắm Ngân à. Tại sao mày lại làm Anh đau như vậy ? Tại sao người bị xe đâm hôm đó không phải là mày đi con khốn ? “…
” Huy à… Em xin lỗi Anh nhiều lắm. Nhưng thật sự Em rât yêu Bảo… Em không muốn Anh phải đau khổ vì Em… Nên Em mới nói ra suy nghĩ của mình… Em… Nên đó bình yên Anh nhé… Hãy yên tâm Em sẽ ổn mà…!! “
Dòng nhật kí ướt nhòe thấm đẫm hàng nước mắt có vị mặn chát thật lạ hòa quyện cùng tiếng mưa đêm tái tê cả lòng người… Nó gục mặt xuống bàn và ngủ thiếp đi…
Chapter 11 :
- Chia tay đi nha ! Thật sự tôi không hề yêu cô. Sở dĩ tôi quen cô là có lí do riêng mà thôi. – Anh nói với Trân với giọng nặng nề, chua xót.
- Đồ khốn ! – Trân tát Anh một cái đau điếng.
Anh đứng im lặng không đáp.
- Đồ khốn ! Anh là đồ khốn ! Hèn hạ. Bỉ ổi. Khốn nạn…!!!
Trân đấm thật mạnh vào người Anh như oán trách và hận lắm.
- Thôi đi. Đủ rồi. Cứ xem như đây là bài học mà cô đáng phải nhận và đừng để giờ vấp phải nữa. Đừng bao giờ làm phiền đến cuộc sống của tôi nữa.
Anh quay đi mặc cho Trân khóc tức điên lên đến mức nào.
. . . Ngày . . . Tháng . . . Năm . . .
Nó quyết định hẹn gặp Anh lần cuối…
- Anh có thể cho Em một lí do được không ? Tại sao chứ ? Trong khi mình đang rất hạnh phúc cơ mà. Cho Em lí do đi.
Mắt nó bắt đầu cay cay…
- Đơn giản thôi. Không còn yêu nữa thì chia tay. Có gì khó hiểu đâu mà phải giải thích.
- Anh…
- Đã đủ rõ chưa ? Không còn gì nữa thì tôi đi nhá.
Anh quay đi thật nhanh mặc kệ nó khóc không thành tiếng. Anh vẫn bỏ mặc nó không thèm quay lại dù chỉ một chút. ( Tại sao chứ ? Sao sao Anh nhẫn tâm vứt bỏ một người con gái đáng thương như thế, ngu ngốc như thế, yêu Anh nhiều như thế !!? )
Cho đến một ngày…
- Ngân ! Mày… Mày nhanh đi… Nhanh đi… Không.. Không kịp nữa r…ồ…iiiii….
Thi tấ tả chạy đến…
- Chuyện… Chuyện gì hả mậy ?... Mà… Mà… Mà đi đâu cơ á !!?
- Anh… Anh…
- Anh nào ?
- Anh… Anh… Mày ơi… Mày nhanh chân đi…
- Anh nào… Mày nói rõ xem… Bình tĩnh…
- Mày bình tĩnh được không khi nghe tao nói tin này…!!?
- Rồi rồi… Bình tĩnh rồi… Nói nhanh đi nhỏ…
- Anh… Anh bảo… Ảnh… Mày đến nhanh đi… Anh ấy sắp không qua khỏi nữa rồi.
- Mày nói sao ? Anh Bảo… Anh ấy bị gì chứ ? Mà Anh ấy đang ở đâu ? Mày nói nhanh đi…
- Thật ra Anh Bảo đã bị ung thư máu giai đoạn cuối. Sở dĩ Anh ấy chia tay dứt khoát với mày là vì lí do đó…Anh Bảo đang ở bệnh viện… Hiện giờ Anh ấy yếu lắm rồi. Anh nói không được báo cho mày biết. Nhưng tao không thể giấu mày nữa. Ngân ơi tao xin lỗi mày… :’(
Nó vừa nghe xong thì chân tay rã rời hết… Nó chạy thật nhanh đến bệnh viện…
Trên đường đi… Nó bị hư xe…
- Chậc ! Chết mất ! Ck ơi… Chờ Zk… Ck nhất định phải chờ Zk…
Nó giống y Anh vậy. Lúc nó bị sốt, Anh chạy cũng thật vội đến nhà nó, nhưng lần này có vẻ nguy lắm. ( Màn 2 cảnh 1 )
Nó quẳng chiếc xe bên đường, chạy bộ đến bệnh viện… Mưa chợt đến và mỗi lúc một lớn hơn. Đập vào mặt nó, rát rạt. Mắt nó cay xé nhưng vẫn cố chạy thật nhanh đến bệnh viện. “ Bịch “ – Nó vấp một cú thật đau. Đau điếng. Nhưng không đau bằng vết thương đang dằn xé trong tim nó.
Đến bệnh viện… Nó chạy tấc tả đến quầy tiếp tân hỏi họ tên Anh… Và được biết Anh đang ở phòng cấp cứu…Nó lại vội vả chạy đi tìm phòng cấp cứu…
- Phòng cấp cứu…!!? Ở đâu đây ? Phòng nào… Xét nghiệm máu… X-Quang… Siêu âm… Cấp cứu ở đâu ??
Nó cuốn cuồn cả lên…
Chapter 12 :
“ PHÒNG CẤP CỨU “
Nó vội vã chạy đến mở cửa… Đôi chân như ngã quỵ không thể đưng vững được nữa. Mặt nó tái mét không con chút máu. Nó đau đớn như ai đang cầm con dao sắt nhọn đâm thẳng vào tim nó.
Cô y tá từ từ kéo tấm màn trắng che kín mặt Anh. Ba Anh ngất đi vì quá đau đớn vẫn còn đang cấp cứu , cũng nguy hiểm lắm vì ông đang mắc chứng đau tim. Nó chạy thật nhanh với đôi chân trầy sướt, với bộ dạng ướt sũn, và… Với một trái tim đang ngập tràn những hối hận, đau đớn…
Nó run rẩy bàn tay mở nhẹ tấm vải trắng với hi vọng đó không phải là Anh. Nhưng hi vọng dập tắt hết khi sự thật quá phủ phàng đối với nó.
- Ck ơi ! Ck tỉnh dậy đi mà. Zk biết tất cả rồi. Zk không trách Ck, không giận gì Ck cả. Ck tỉnh dậy đi mà. Nhìn Zk đi. Được không ? Ck còn cả một trách nhiệm to lắm. Ck phải đưa Zk đi ăn mỗi sáng. Ck còn phải chở Zk đến bờ suối mỗi lúc buồn. Không có Ck Zk đi một mình sẽ trược té đó, Ck không lo cho Zk sao ? Ck ơi… Zk hay bệnh, sốt cao lắm, không có Ck thì ai sẽ lo cho Zk đây ? Zk lười đi khám, lười uống thuốc lắm. Còn nữa… Phải chở Zk đi học mỗi sáng nữa. Xe Zk hư rồi. Zk không muốn đi bộ đâu. Ck ơi… Ck… Ơ…iii…
Nó khóc đến không còn biết gì nữa. Anh vẫn nằm đó… Dòng máu không còn lưu thông nhưng đôi tay vẫn nắm chặt một thứ gì đó… Chiếc nhẫn… Chứng nhân ngày Anh và nó yêu nhau… Một chiếc Anh đeo… Một chiếc Anh giữ như muốn nó luôn trân trọng và cất giấu kĩ lưỡng. Nó chộp lấy chiếc nhân và đeo vào tay…
- Rồi. Zk đeo rồi đây. Ck vui chưa ? Zk xin lỗi mà. Zk sai rồi. Đáng lí ra Zk không nên vứt nó đi khi chưa biết rõ mọi thứ. Zk sai rồi. Ck tỉnh lại đi. Lau nước mắt cho Zk đi mà. Mắt Zk cay lắm. Ck lo không ? Zk đếm từ 1 đến 3… Ck không tỉnh lại zk sẽ giận Ck suốt cuộc đời này… À không. Cả kiếp sau, kiếp sau, kiếp sau nữa đấy.
1 . . . Ck tỉnh dậy không ?
2 . . . Ck tỉnh dậy không hả ?
3 . . .
Mưa mỗi lúc một lớn hơn. Có lẽ dường như ông trời cũng đang tiếc nuối cho tình yêu của họ.
Bậc nắp quan tài hôn Anh lần cuối
Nghĩa địa chia lìa Anh với Em
Nắm mộ kia đưa ta vào cõi chết
Nơi linh hồn gặp gỡ lúc lâm chung
Ngôi nhà Anh là lòng đất lạnh
Xung quanh Anh là những hồn ma
Thế gian kia là nơi chia cắt
Trái tim buồn của kẻ đang yêu.
Nó sẽ sống sao với những thứ trước mắt nó là đau thương, mất mác quá lớn, cung một khoảng thời gian ngắn mà hai người yêu thương nó nhất lần lượt bỏ nó mà đi. Ai sẽ cho nó một bờ vai ấm áp , ai sẽ quan tâm nó mỗi khi nó khóc, nó buồn. Liệu có một kết thúc khác hay không ???
Kết thúc 2 “ Ảo thôi nhé ! “
“ PHÒNG CẤP CỨU “
Nó vội vã chạy đến mở cửa… Đôi chân như ngã quỵ không thể đưng vững được nữa. Mặt nó tái mét không con chút máu. Nó đau đớn như ai đang cầm con dao sắt nhọn đâm thẳng vào tim nó.
Cô y tá từ từ kéo tấm màn trắng che kín mặt Anh.
Nó ôm chầm lấy Anh và khóc…
- Ck ơi ! Ck tỉnh dậy đi mà. Zk biết tất cả rồi. Zk không trách Ck, không giận gì Ck cả. Ck tỉnh dậy đi mà. Nhìn Zk đi. Được không ? Ck còn cả một trách nhiệm to lắm. Ck phải đưa Zk đi ăn mỗi sáng. Ck còn phải chở Zk đến bờ suối mỗi lúc buồn. Không có Ck Zk đi một mình sẽ trược té đó, Ck không lo cho Zk sao ? Ck ơi… Zk hay bệnh, sốt cao lắm, không có Ck thì ai sẽ lo cho Zk đây ? Zk lười đi khám, lười uống thuốc lắm. Còn nữa… Phải chở Zk đi học mỗi sáng nữa. Xe Zk hư rồi. Zk không muốn đi bộ đâu. Ck ơi… Ck… Ơ…iii…
Rồi nó đưa tay vén nhẹ tấm vải trắng hi vọng đó không phải là Anh…
- Ơ… Không… Không phải Anh Bảo…
- Zk ngốc…!!
Nó quay lại trong trò cười của mọi người và trong vẻ mặt ngỡ ngàng của một “ Con ngốc “ ( Co chừa cái tậc xớn xác ngen ! Hihi ! )
Thì ra đó không phải là Anh. Có một sự quê chà bá. Một người đã ra đi đang chờ người thân đến nhận xác. Ai dè có người đến khóc mướn.
Nó chạy thật nhanh… Thật nhanh đến để ôm chầm lấy Anh… Để cảm nhận cái hơi ấm mà bấy lâu nay nó đã mất. Nó khóc òa len trong niềm vui sướng và cả… Một sự quê không thể nào diễn tả. Anh xin lỗi nó và nói tất cả lí do mà Anh làm như vậy với nó. Thật ra Anh bị ung thư máu nhưng còn trị được. Anh sợ làm ảnh hưởng đến nó nên mới rời xa nó. ( Mình không phải là bác sĩ nên nói bịa luôn, có gì hi vọng m.n bỏ qua nha.! >,< )
Hai người trở lại hạnh phúc như xưa.
Nhưng… Thật tiếc một điều rằng… Đó chỉ là một “ Kết Thúc Ảo “ từ một kết thúc bất hạnh mà thôi, với hi vọng m.n đọc sẽ vơi buồn hơn một tí.
Đông lại về… Ngày đổi gió…Cơn mưa ngày xưa vẫn rơi… Nhưng liệu người xưa có trở về…!!?
******************************* THE END ***************************
... Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 30
•Tổng: 32 / 33 / 78355