Truyện teen hay, Mưa Của Ngày Xưa, đọc Truyện teen hay Mưa Của Ngày Xưa hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 57122878
Visits Today: 347330
This Week: 2197251
This Month: 9117324

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

sít lại tôi à nha! Lúc ấy tôi mặc kệ đấy !
Nó cũng thấy hơi sợ nên sít lại gần Anh…
- Gần chút nữa. !!
Nó cố nhích thêm tí nữa.
- Trời ơi ! Ngồi sát vào như zì nè!
Anh sít lại ngồi sát vào nó và bắt đầu kể… Nó cố lắng tai nghe…
- Lúc trước… Ở con suối này có 1 cặp trai gái như tôi với cô vầy nè… Đến đây hóng gió…
- Ừ… Rồi sao nữa… Kể tiếp đi…
- Chàng trai tỏ tình với cô gái và bị từ chối. Đi vài bước, cô gái ấy trượt chân và đập đầu vào đá chết tươi.. Rồi…
- Thôi mà đừng kể nữa…
Nó hét toán lên bám lấy Anh ( Nhìn mặt zị mà sợ ma ghê hé ! Hjhj )
Anh trợn to mắt nhìn nó :
- Vậy bây giờ cô có đồng ý làm bạn gái của tôi hông ?
Nó sợ và rung nhưng cũng chẳng trả lời…
- Nè ! Không trả lời tôi bỏ cô ở đây đấy nhá!
- Tôi…
Nó suy đi nghĩ lại… Hông trả lời thì bị Anh bỏ ở đây… Mà trả lời thì biết nói sao giờ ? ( Dọa con nít ác đạn quớ mờ ! )
- Nè ! Không trả lời là té chết ráng chịu nha!
- Ơ… Lúc nảy Anh đâu có nói hông trả lời cũng bị té chết đâu…
- Hông có thì bây giờ có. Lí luận…
- Thôi ! Không tin đâu. Có môn Anh chọc tôi coi chừng Anh té đấy!
Nó đứng dậy đi từng bước thật cẩn thận ( Sợ té ấy mà ! Xem ra cũng nhát gan gê! Hjhj ! ). Anh vội chạy theo nó, trượt chân té, bầm dập cả người ! ( Vì bờ suối mà ! Rong rêu lắm ! ) . Nó hoảng hồn quay lại…
- Anh… Anh có sao không ?
- À… À… Không sao ! ( Cố nén lại thôi chứ bầm dập mà không đau sao được )
- Em… Ý… Tôi… Tôi xin lỗi mà !
- Không có gì đâu mà ! Cần gì phải nói lấp bấp zữ zị kìa ! Hj
- Chảy máu rồi kìa! Vậy mà còn cười được! Thôi gồi ở đây nghỉ tí đi. Khỏe rồi về!
- Nhưng trời cũng tối rồi mà ! Về thôi kẻo mẹ cô la.
- Không sao ! Hôm nay mẹ tôi làm về trễ mà ! Yên tâm !
- Ừ ! Vậy tí thì về.
Anh và nó ngồi nói chuyện với nhau rất vui… Chợt nó hỏi :
- À quên! Tại sao hôm nay Anh lại hẹn tôi ra đây ?
- Tôi…
- Anh sao ?
Anh nhìn nó … Cả 2 im lặng 1 hồi lâu không nói. Một lúc sau :
- Anh… Anh… Yêu Em !
- Hả ? Cái gì ? Anh của Anh yêu tôi cơ ? Sao Anh ấy biết tôi ? Mà sao Anh ấy không nói lại nhờ Anh nói ? Buồn cười =))
- À không. Anh…
- Sao ?
- Anh yêu Em !
Hai má nó ửng hồng lên, nhìn Anh không nói được gì. ( Chứ sao ! Lần đầu tiên được tỏ tình mà ! Hjhj ! )
- Sao ? Em trả lời Anh đi chứ !!?
- Em… Nhưng tôi có điểm gì để Anh thích đâu chứ !
- Cứ Em rồi tôi hoài… Anh không cần biết. Em trả lời Anh ngay đi! Em đồng ý làm bạn gái Anh nhé! Anh hứa sẽ chăm sóc Em, quan tâm Em và yêu mỗi mình Em thôi ! Anh hứa đấy !
- Thật không ? Em không tin được. Lời con trai nói mà.
- Em không tin Anh ư ? Bộ Em nghĩ Anh là con người như thế ư ? Bộ Em nghĩ con trai ai cũng như zị ư ?
- Em… Ý Em không phải vậy !
- Vậy thì là thế nào cơ ?
- Em…
- Thôi. Em như vậy là chịu rồi đấy nhé !
- Ơ…
- Sao nữa…
- Ờ…
- Vậy chịu rồi nhé cục cưng ?
- Chút chút…
Đợi chân bớt đau tí, Anh chở nó về nhà. Thế là Anh với nó chính thức quen nhau…
- Em vào đi nhé ! Zk yêu!
- Ơ… Zk !!?
- Chứ sao ? Quen nhau phải kêu bằng zk ck chứ !!
- Ờ! Hj ! Thôi Em vào nhá!
- Em hả ?
- À ! Zk ! Hj…
Nó quay đi. Anh níu tay nó lại.
- Zk…
Anh nhìn nó… ( Mặt gian quớ nha ! )
- Sao Ck ?
- Kiss Ck cái nhá! Về mới ngủ ngon được… Hj
- Ơ ! Thôi. Mơ đi. Mới quen mà zị á !
- Đi mà ! Kiss bù cái chân đau của ck này ! Đi mà ! 1 cái trên má thôi !
- Thôi được rồi. Chụt.
- Hi ! Yêu zk nhất ! Thôi Zk yêu vào nhà đi !
- Ck đi đi rồi zk vào !
- Zk vào trước đi ! Ck là ck phải tỏ vẻ tí chứ !
- Nhưng ck bị như vậy. Zk không yên tâm. Ck di trước đi.
- Thôi… Zk vào trước đi.
- Đã nói Là không mà.
- Nhưng…
- Im ngay và lập tức!
- Ừ thì ck về trước. Chưa gì hết đã ăn hiếp ck rồi !
- Hì ! Pipi zk yêu nhé ! Ngủ ngoan !
- Ck ngủ ngon !
Nó nhìn theo Anh mãi cho đến khi bóng Anh đã khuất sau ngã ba !
Vào nhà… Nó cứ cười mỉm mãi. Chắc nó thấy hạnh phúc lắm !
Nhật kí ngày 12-10-2012… Nó quen Anh… Và có lẽ đây là trang nhật kí lưu giữ tình yêu đầu đời của nó… Đầy hạnh phúc… !!!
Rồi 2 zk ck này sẽ như thế nào !!? Nhớ đón xem chapter 5 nhé các bạn !

Chapter 5 :
…6:00 Am :
Ring…Ring…Ring…
- Zk ơi ! Dậy đi học nhanh đi chứ ! Trễ rồi. Ck đang đợi dưới cổng đây này !
- Để Em ngủ tí đi mà ! Còn sớm mà ! Haizzz…
- Hừm…
- Dạ ! Chờ zk xíu !
…30’ sau…
- Chụt ! Xin lỗi xã yêu nè ! Đã để xã chờ lâu !
- Hì. Lên xe đi xã chở đi học nè ! Nhanh nhanh!
- Dạ ! Hjj…
Chiếc xe máy lên ga thật mạnh vào trường ! Hàng nghìn ánh mắt hình viên đạn bắn vào nó. Nó chỉ cười nửa miệng mà không có cái cảm giác ngượng như mọi khi nữa.
…9:30 Am…
Tùng…Tùng…Tùng…
- Đói quá ! Đi nhanh đi !
Nó lôi nhỏ Thi chạy nhanh xuống cantin !... Bỗng một tiếng gọi lớn :
- Zk ơiiiiiiiiiii ! – Thật ngọt ngào làm sao !
Nó quay lại, đỏ ửng mặt, nó nói nhỏ :
- Ck làm gì mà gọi lớn vậy ? Zk ngại… Hì…
Anh nhìn nhìn tay nó :
- Hôm nay bàn tay trái của zk bị sao ấy !!?
- Ơhh! Bị… Bị gì ? – Nó hốt hoản xem đi xem lại…
- Đâu… Đâu có gì đâu…!!?
- Chắc chưa ? – Anh gặng hỏi nó.
- Thật mà ! Đâu bị gì đâu xã !
Anh từ từ lấy trong túi ra một cái hộp hình trái tim, bên trong là cặp nhẫn bạc sáng chói…
- Mình quen nhau nhưng thiếu cái này này…Zk ạ !
Nó cười ngượng, mặt đỏ chạch chả nói nên lời.
Rồi Anh nhẹ nhàng nâng tay trái nó lên , đeo vào ngón áp út chiếc nhẫn chứng minh tình yêu của Anh và nó. Trong cantin, hàng vạn ánh mắt nhìn nó trong muôn vàng những sự tiếc nuối, có nhiều girl còn khóc nữa.
- Anh Thiên Bảo… Hjx… Sao Anh lại… Hjx…
- Họ hạnh phúc quá! Ước gì mình được như cô ấy…Thì hay biết mấy !
Nhưng duy chỉ có một ánh mắt buồn và tuyệt vọng nhìn theo bóng Anh và nó dắt tay nhau hạnh phúc…
…11:10 Am : Tan học…
Chapter 6 :
… Chủ nhật… 6:30 Pm :
Ring…Ring…Ring…
You have messenger new…
” Zkkkkkk ! Em đâu rồi hả ? Sao xã gọi không bắt máy hả ? Ngủ gì mà như… “
” Zkkkkkkkkkkkkkkkkkkk…”
You have messenger new…
” Thức từ rất sớm rồi. Ck réo gì mà réo mãi hà ! “
You have mesenger new…
” Òh ! Hj ! Đi ăn sáng với ck nhá ! Cục cưng ! “
You hae mesenger new…
” OK xã yêu ! Đợi zk cưng tí nhá ! Diện tí ! Hjj “
You have messenger new…
” Lại diện ! Ok xã đợi ! Nhanh đấy nhá ! “
…30 phút sau…
- Chụt ! Xã yêu !
- Hết hồn à ! Đi thôi zk cưng !
- Hjj…
Anh chở nó đi dạo một vòng quanh thành phố. Bầu trời hôm nay thật đẹp. Rồi Anh quẹo ngay vào một con hẻm nhỏ cuối phố. Bà cụ đã ngoài bảy mươi với một quán ăn nhỏ, nó ngạc nhiên :
- Anh chảnh chọe vậy mà lại đi ăn ở quán này ư ? Nghi ngờ lắm à !
… Khoảng 10 phút sau…
- Woa ! Thơm quá ! – Nó kêu lên.
- Zk yêu ăn nhanh đi ! Mình còn đi chơi nữa !
Sau bữa ăn hôm đó, nó bắt đầu nghiện với khẩu vị của Anh. Phải có đến cả hai trái chanh mới vừa miệng. ( Chắc thích chua! Hjj )
Anh chở nó đến nơi kỉ niệm Anh và nó quen nhau !
- Zk cưng ! Biết hôm nay là ngày gì không ?
- Hôm nay… Ngày gì ta ? Đâu phải sinh nhật của zk, cũng đâu phải sinh nhật của xã.
- Trời ơi ! Zk quên rồi hả ?
-…
- Hôm nay kỉ niệm mình quen nhau một tháng mà !
- Òh òh ! Sơ ri xã ! Zk quên ! Hjj…
- Thôi. Giận zk rồi.
- Cưới hồi nào mà đòi thôi. Zk quên mờ ! Đừng có giận mờ. Nha nha ! Đi mờ. – Nó làm nũng…
- Thôi thôi được rồi. Xã không có giận đâu. Sợ cái tật làm nũng của zk lắm ! Hjx…
- Hjhj…

Thoáng chút, nó thấy Anh khóc…
- Xã sao vậy ? Sao lại khóc ?Zk xin lỗi mà… Còn giận zk sao ? Zk đâu cố tình quên đâu mà !
- Không gì đâu zk. Xã đâu có khóc.
- Thôi đừng có xạo. Zk biết xã đang buồn mà ! Nói zk nghe đi xã. Không nói zk giận á !
- Thôi mà… Thật ra… Xã nhớ…
- Xã nhớ ai..!!?
Anh im lặng…
- Xã…
- Mẹ xã mất lúc xã vừa đầu cấp hai. Xã còn nhớ nư in cái ngày hôm đó…
Nói chưa dứt câu, Anh im lặng mà hai hàng nước mắt cứ giàn giụa.
- Thôi mờ xã. Xã nín đi. Có zk đây mà. Zk sẽ thay mẹ chăm sóc cho xã.
-…
- Lau nước mắt đi mà. Zk thương nhiều nè !
Anh lau nhanh những giọt nước mắt còn nóng hổi. Anh nhìn nó một lúc lâu.
- Zk à ! Anh cảm ơn zk nhiều lắm !
- Vì điều gì ?
- Cảm ơn tình yêu của zk làm tim Anh ấm áp hơn bao giờ hết. Anh yêu zk nhiều lắm !
- Hi… Có gì đâu. Tình yêu là tự nguyện mà xã. Sao lại phải cảm ơn ?
Cả hai im lặng một lúc, hai mắt nhìn nhau, Anh hôn vội lên đôi môi mềm mại của nó. Nó mở to đôi mắt tròn xoe, đen láy, rồi cũng lẳng lặng để Anh hôn. Nụ hôn trên môi đầu đời này đối với nó mới ngọt ngào và ấm áp làm sao !
… Nhật kí ngày 12 – 11 – 2012… Anh đã nhẫn tâm cướp đi nụ hôn đầu đời của nó. Ngọt chết đi được ! Hjj…
Chapter 7 :
- Ngân ! Vừa sáng tao trông thấy chàng của mày chở ai đó áh!? – Thi tấc tả chạy đến.
- Có thật không ? Coi chừng mày bị hoa mắt rồi áh ! Anh Bảo nói là sáng nay có việc nên không chở tao đi học được cơ mà ! – Nó cười nhếch môi.
- Nhưng tao thấy…
- Thôi đi. Được rồi. Tao không tin đâu. Chắc mày nhầm ai rồi đó.
Miệng nói là vậy. Nhưng trong lòng thì cồn cào khó tả. Vì trước giờ nhỏ Thi có bao giờ nhìn lầm đâu. Nhưng nó vẫn ôm hi vọng, đây sẽ là lần đầu tiên nhỏ Thi hoa mắt.

- Xã cho zk hỏi một chút được không ? – Nó ấp úng.
- Chuyện gì á xã ? Xã cứ hỏi ck sẵn sàng trả lời. Hjhj. – Anh vui vẻ đáp.
-Hôm nay thật ra là xã đã đi đâu vậy ?
- Xã đi có việc. Xã nói zk nghe rồi mà. Chưa chi đã quên. Đúng là lẩm cẩm. Hehe !
- Đi với ai ?
- Một mình mà xã. Sao hôm nay xã ngộ vậy ? Không tin ck à ? Cứ y như tra hỏi cung tội phạm á ! >,<
- À… À không. Đâu có gì đâu xã. Ít nhất cũng phải biết ck mình đi đâu, làm gì, với ai cơ chứ..!
- Đồ zk ngốc. !
Anh ôm nhẹ nó vào lòng rồi khóc. Anh lén lau đi những giọt nước mắt cứ giàn giụa tuông ra như không muốn để nó thấy.

11:10 am :
You have messenger new…
” Zk ơi Ck bận rồi không đón Zk được. Zk tự về nhá ! Đừng giận Ck nhé Zk yêu ! Yêu Zk nhiều !”
Nó khẽ cười vì những dòng tin nhắn trẻ con của Anh…
- Thiên… Thiên Bảo…
Nó nhìn thấy Anh. Nhưng không phải chỉ mình Anh mà ngồi phía sau là Ngọc Trân – Cô bạn cùng khối với nó. Người nó tê cứng. Tại sao Anh lại nói dối nó như vậy ?
- Chắc có lẽ là Bảo chỉ chở Trân đi nhờ thôi. Ngốc à ! Mày nghĩ nhiều rồi đó !
Nó vừa kịp hoàn hồn lại thì nhìn thấy nhỏ Trân ôm lấy eo Anh tỏ vẻ thắm thiết lắm. Mà đáng lẽ vị trí đó phải là của nó.
- Vậy là sao hả ?
Không biết cảm xúc đến từ đâu mà nước mắt nó cứ rơi, nghẹn đắng cả cổ họng. Nhưng nó vẫn chưa nói gì với Anh… Cho đến một ngày, nó nhìn thấy Anh đi cùng nhỏ Trân… ( Sức chịu đựng lớn nhưng cũng có hạn à )
- Xã… Xã đang làm gì ở đây ? Xã bảo xã bận, bận là bận như vậy đấy à !?
Anh nhìn nó rồi phất lờ quay mặt đi, không đáp gì cả.
- Thì là đi chơi với tôi, không được à ? – Trân đáp lời nó bằng cái giọng khinh khỉnh.
- Hai người là gì của nhau mà lại tình tứ đến như vậy ?
- Thì là người yêu chứ là gì nữa. Con này khùng. – Trân hất mặt lên. Cười nhạo nó.
Đôi chân nó như ngã quỵ không thể đứng vững được nữa. Mắt đã cay cay. Đỏ hoe. Nó khóc nhưng cố mím chặt môi, gặng hỏi Anh :
- Ck nói gì đi chứ ? Sao cứ im lặng mãi thế !? Hả ?
- Xin giới thiệu… Tôi… Hot girl nổi tiếng của trường. Như vậy mới xứng với Anh Thiên Bảo. Còn cô nhìn lại mình đi. Đỉa mà đòi đeo chân hạt. Nhục. – Trân phán vào mặt nó một mớ chứ thậm tệ.
Nó chả biết làm gì hơn ngoài đứng đó khóc và để nhỏ Trân xỉa xói nữa.
- Thật ra Anh ấy chỉ xem cô như trò đùa thôi. Xong rồi thì bỏ. Hiểu chưa ?
Nó quay sang Anh như đang cầu khẩn một điều gì đó… Anh vẫn im lặng. ( Sao im lặng mãi thế hả đồ khốn ? Trả lời nó đi chứ )
- Anh… Anh nói gì đi chứ ? Sự thật không phải như lời cô ta nói, có đúng không ?
Anh vẫn im lặng quay mặt đi không muốn nhìn nó. Nó nắm chặt tay Anh. Hai chiếc nhẫn ngày nào kỉ niệm quen nhau giữa Anh và nó áp vào nhau. Anh buông vội bàn tay nó, tháo cả chiếc nhẫn ra đặt lên bàn. ( Vậy là đủ hiểu rồi nhỏ ơi ! )
Nó khóc không thành tiếng nữa.
- Cô có thể đi rồi chứ ? Trả lại sự riêng tư cho chúng tôi nữa chứ !? Mặt dày quá. Đã chứng kiến tận mắt rồi mà cũng không chịu buông. Hãm quá nhỏ ạ ! – Trân quay sang xỉ vả vào mặt nó.
- Anh được lắm !
Nó từ từ gỡ nhẹ chiếc nhẫn ra. Bao nhiêu là kỉ niệm hạnh phúc vội biến thành nhát dao sắt đâm thẳng vào tim nó. Nó bật cười như một người điên.
- Trả Anh đấy. Đồ khốn !
Nó quẳng chiếc nhẫn vào mặt Anh rồi chạy đi…. Nó khóc… Khóc nhiều lắm. ( Sao Anh không chạy theo an ủi nó và nói đó không phải là sự thật, mà chỉ là màn kịch để nó vui. Sao Anh ác thế !? )

Anh làm như vậy thật chất là cũng có lí do riêng. Vậy lí do đó là gì ? Nhớ đón xem chapter 8 nha các mem !!!
Thì ra người đó là Huy – Anh chàng học cùng lớp với nó đã yêu thầm nó từ cái nhìn đầu tiên.
Chapter 8 :
Nó chạy vào góc nhỏ phía sau trường và khóc. Vẫn một đôi mắt luôn dõi theo nó dần dần tiến đến 0
Người đó khẽ lau những giọt nước mắt đáng thương còn nóng hổi trên đôi mi của nó.
- Ơ…. Huy…
- Em nín đi. Đừng khóc.
- Sao biết tôi ở đây mà đến !? Cùng lớp mà kêu bằng Em à !? Hức
Nó cố tỏ ra cứng rắn như mọi ngày.
- E mạnh mẽ như vậy làm gì ? Đó chỉ là cái vỏ giả tạo bọc bên ngoài thôi. Em khóc vì nó làm gì ?
- Ai bảo tôi khóc chứ ? Chỉ là vì bụi bay vào mắt thôi.
- Lại cứng đầu nữa. Em làm như thế cũng được gì hả ? Em khóc đi. Khóc để quên đi con người phản bội đó. Tựa vào vai Anh này. Yên tâm mà khóc.
Nó cố cắn chặt môi để không bật lên tiếng nấc.
- Tựa vào anh này. Ngốc à !
Nó nép vào người Huy. Nó bật khóc.
Một lúc sau… Sau một cơn đau, nó ngủ thiếp đi, yên bình trong vòng tay ấm áp của Huy. Huy vẫn ngồi đó với bờ vai ướt đẫm những giọt nước mắt đau đớn của người con gái mình yêu.
4 : 30 pm :
Nó giật mình thức giấc, thấy Huy ôm nó vào lòng và vẫn còn ngủ, nó đỡ nhẹ Huy dựa vào chân tường.
- Em thức rồi à ? – Huy nghiêng người mệt mỏi.
- Ừ !
- Đừng có buồn nữa nhé ! Ngốc ạ ! Có Anh đây mà.
- À… Ừ !
- Có chuyện này Anh muốn nói với Em…
- Chuyện gì ? Anh nói đi.
- Em… Em…
- Em sao ?
- Em… Có thể làm bạn gái Anh không ?
- Hả ? Anh nói gì vậy ?
Nó há hốc mòm, trợn to mắt ngạc nhiên nhìn Huy…
- Làm bạn gái của Anh, nhé Ngân !
Anh vừa nói vừa gải gải đầu tỏ vẻ ngượng ngùng.
( Đường đường là một hot boy nổi tiếng của trường lại đào hoa. Chỉ cần búng tay một phát có hàng tá người theo. Vậy mà lại hạ giọng tỏ tình cùng một đứa con gái. Chắc nhỏ này cũng có gì đặc biệt lắm cơ á ! )
- Em không là gì để được Anh yêu cả. Ngay cả một người mình yêu cũng không giữ được ? Anh thấy Em đáng thương lắm, đúng khô... Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 15
•Tổng: 17 / 18 / 78340