Truyện ma, Yểu Mệnh - Người Khăn Trắng, đọc Truyện ma Yểu Mệnh - Người Khăn Trắng hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 57379494
Visits Today: 146116
This Week: 2453867
This Month: 9373940

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

trong nhà đều đổ dồn ra mẹ con anh với sự hằn học, như chực xỉa xói, chửi bới! Và quả nhiên như thế, bà Ba Tú đã hất hàm nói lớn:
- Nhà này không đón loại người kia như khách, mà là tội phạm, là quân ác!

Lời bà ta vừa dứt thì có hai ba thanh niên lao ra, giữ tay Văn lại. Họ vừa định lôi Văn đi, thì người phụ nữ đi theo đã lên tiếng:
- Các người hãy khoan manh động. Rồi bà quay sang bà Tú:
- Bà không còn nhớ tôi sao? Người đã tiếp bà qua điện thoại ba lần hồi đầu tuần này. Người đã…
Người này vừa nói tới đó thì bà Tú đã bị rung động:
- Vậy bà là…
- Hai Xuân. Bà nhớ ra chưa?
Chỉ bấy nhiêu đó thôi. Bà Tú như bị trời trồng, thần sắc tái nhợt ngay:
- Bà... bà …
Lúc này Văn mới lớn tiếng:
- Con chỉ muốn thắp hương cho vợ con, và mẹ con cũng tới đây với ý tốt. Vậy má...
Anh chưa dứt lời thì bà Tú đã đưa mắt nhìn mấy thanh niên kia, họ buông Văn ra rồi rút đi hết. Lúc này khách mới được mời một cách nhã nhặn:
- Dạ, mời chị sui. Văn vẫn tỏ ra lịch sự:
- Thứa má, con không có ý làm tổn thương... Bây giờ người phụ nữ đi theo Văn mới lại tiếp:
- Tôi cũng muốn giấu chuyện này, bởi nó là danh dự một con người. Nhưng bởi chuyện xảy ra tày đình quá, nên buộc lòng tôi phải lên tiếng. Thật ra việc tôi giúp cho cô Ngọc Mai có được là chỉ nhằm… bảo vệ hạnh phúc lứa đôi mà thôi.. Việc một chút máu lươn, máu cá đó cũng chỉ để…
Lúc này bà Ngân mới hiểu hết đầu đuôi, bà sửng sốt nhìn bà sui gia, rồi nhìn người phụ nữ kia:
- Trời ơi, sao lại cần phải làm tới những chuyện ấy! Trinh tiết người con gái còn ở đức hạnh. phẩm chất, chứ đâu chỉ ở mấy vết máu dính ở dráp nệm. Trời

ơi, tội ác này dẫu không nhúng tay vào, nhưng tôi cũng không làm sao tránh
được tội! Ngọc Mai ơi, sao con...
Bà lao tới chỗ quan tài cô con dâu, trong lúc Văn cũng làm thế và gục xuống nấc lên trong niềm đau vô bờ...
Bà Tú lặng người đi, rồi cuối cùng bà cũng bật khóc. Chợt một người từ trong nhà ra, có lẽ chưa biết nội dung cuộc nói chuyện giữa đôi bên nãy giờ, nên giọng bà ta rỏ ra đanh đá.
Mấy người rõ là quân sát nhân mà! Cháu tôi chỉ mới về nhà chồng một đêm mà mấy người nhẫn tâm làm cho nó phẫn chí phải tự tử chết, trong lúc cái bào thai trong bụng nó đã trên hai tháng rồi...
Ý bà ta cho rằng tác giả bào thai là của Văn, cho nên mới mạnh miệng nói như thế. Nào ngờ lời đó vừa thốt ra thì cả mấy người ở đó đều tái mặt. Chính bà Tú cũng kêu lên:
- Trời ơi!
Rồi bà qua xuống ngay trước đầu quan tài con gái. Bà Ngân thì vừa nhìn sang con trai mình, hoang mang tột độ:
- Con... có chuyện đó sao con không nói?
Văn tế nhị, không muốn nói chuyện ấy, nhưng ở thế chẳng làm cách nào hơn, nên anh phải lên tiếng:
- Con với Ngọc Mai chưa một ngày quan hệ với nhau trước khi cưới. Vả lại nếu đã có gì với nhau thì việc gì Ngọc Mai phải dàn cảnh những dấu máu đó làm gì...
Sự hung hăng của người kia cũng bị xìu ngay, nhưng bà ta cũng vẫn cố vớt vát:
- Tôi là cô của nó, tôi đâu để cháu mình bị oan ức như vậy được!
Tuy nhiên lúc ấy bà Tú đã tỉnh lại, bà đưa tay kéo nhẹ cô em chồng của mình lại gần, thều thào:
- Đừng nói nữa.. Người ta đâu có gì sai... Bà cô già vẫn chưa chịu:
- Nhưng con Mai nó chết oan với cái thai trong bụng là cháu của họ! Bà Tú lạc giọng:

- Tôi nói không... phải mà. Mọi việc là ở... thằng Tài con bà Sanh... Nói chỉ được bấy nhiêu đó rồi bà lại xỉu một lần nữa.
- Bà cô thì sau một lúc sững sờ đã gào lên:
- Đồ quân khốn nạn! Tao sẽ giết hết tụi bay!
Rồi bà bỏ chạy ra ngoài, để lại mẹ con bà Ngân đứng bơ vơ đó. Trong lúc ấy thì người nhà của bà Tú cuống cuồng lên lo cứu bà tỉnh lại, mà không một ai chứ ý đến điều bất thường đang xảy ra: Có một người phụ nữ trẻ đầu trùm gần kín trong chiếc khăn choàng, đã bước vào nhà và đứng ngay trước cửa nhìn vào cỗ quan tài rất lâu mà không nói gì. Lạ một điều là giữa lúc đó bên ngoài có nhiều khách đến dự lễ tang đang ngồi, vậy mà hầu như không một ai để ý. Hoặc là họ không nhìn thấy? Một lúc sau thì người đó lặng lẽ bỏ đi. Có người trong nhà bước qua chỗ cô ta vừa đứng chợt nhìn thấy một mạnh giấy nhỏ của ai đó đanh rơi. Chị cầm lên và đọc thấy mấy chữ viết vội: Văn, tôi hận anh?
Người nhặt được mảnh giấy đó là chị họ cửa Ngọc Mai, chị gọi lớn vào trong:
- Văn, có ai gửi cậu cái gì nè!
Văn bước ra ngay và sau khi đọc, anh bàng hoàng kêu:
- Của Ngọc Mai! Cái này chị lấy ở đâu ra!
Văn lặng người, ai nghe kỹ mới biết là anh vừa nói:
- Ngọc Mai, anh xin lỗi...
Chỉ có Văn mới biết những dòng chữ kia là do Ngọc Mai viết. Mà hình như là mới vừa viết đây thôi...
Chương 3: Cô Gái Tuổi Tuất

A A A B
Gần ba năm sau...
Sau một thời gian dài sống gần như khép kín, tách biệt khỏi mọi cuộc vui chơi... Văn mới trở lại đời sống bình thường. Hôm nay cũng là chuyến đi chơi đầu tiên của anh sau mấy năm và nơi anh đến là một vùng biển vắng, rất ít du khách. Chính Văn cũng chẳng hiểu sao mình lại chọn khu Mũi Nai của Hà Tiên, có thể là một sai lầm khi ngẫu hứng chọn lựa. Tuy nhiên, khi đặt chân tới rồi thì anh mới cảm thấy là mình chọn không lầm.
Bởi ở một nơi vắng và còn hoang sơ này mới thích hợp cho một cuộc tịnh dưỡng tinh thần. Văn chọn một nhà trọ bình dân ở gần bái biển và còn cẩn thận hỏi người chủ phòng trọ:
- Ở đây Có đông khách lắm không? Bà chủ thật thà:
Chỉ có cuối tuần thì mới có thêm một số khách, hoặc là dịp lễ, còn không thì lai rai ít người thôi, Nếu cần sự yên tĩnh thì nơi này quá thích hợp.
Văn cũng không giấu giếm:
- Tôi chỉ ngại có quá đông người. Nếu vắng được như vậy có lẽ tôi sẽ ở chơi một tuần.
Bà chủ mừng rỡ:
- Được những người khách như cậu thì tôi thích lắm. Mà cậu cũng đừng đi ra ngoài hàng quán ăn cơm chi cho mất công, thích ăn uống gì cứ cho biết, tôi sẽ phục vụ cậu như ở nhà.
Văn tỏ ra thích thú:
- Được vậy cũng tốt. Vậy mỗi ngày bà cứ cho ăn gì cũng được, miễn là đừng có thịt. Tôi ngán thịt và những món nhiều mở, chất béo.
Sau khi dặn dò, Văn ngủ một giấc dài…
- Đến khi choàng dậy thì thấy trời đã tối, đồng thời anh ngửi được mùi thức
ăn thơm lừng. Đói bụng, Văn định bước ra ngoài nhắc bà chủ dọn cơm, nhưng

khi vừa bước xuống giường anh đã giật mình khi nghe có người nói ngay trong phòng mình:
- Em tính kêu nhưng chưa kịp thì anh đã dậy. Em xin lỗi đã vào phòng mà không xin phép. Chỉ vì em sợ để thức ăn bên ngoài mèo chó ăn..
Nhìn thấy một mâm cơm còn nghi ngút khói đặt trên bàn, Văn ngạc nhiên:
- Cô là ai mà lại mang cơm vào đây?
Lúc này Văn mới nhìn kỹ cô gái đang xới cơm một cách tự nhiên, anh hơi giật mình bởi nhan sắc cực kỳ quyến rũ, không có vẻ gì là con gái xứ này, hơn nữa khó lòng nghĩ rằng đây là người giúp việc cho bà chủ nhà trọ.
Do vậy Văn hơi lúng túng:
- Cô đây là.
Vừa khi ấy bà chủ nhà trọ xuất hiện, bà đáp thay:
- Quên nói với cậu, tôi còn có con nhỏ cháu ở xa tới chơi, hôm nay nghe có khách nên nó giúp một tay.
- Dạ, cám ơn bà chủ.
Cô gái trở nên dạn dĩ hơn:
- Người trực tiếp làm lại không được lời cám ơn nào, cũng hơi buồn... Bà chủ nhà trọ phải chặn lời:
- Con nhỏ này, ăn nói... Văn chen vào:
- Không, cô ấy nói đúng, tất nhiên sau bà chủ nhà là phải cám ơn cô nhiều nhưng bên cạnh đó tôi lại xin được trách...
Anh chưa dứt lời, bà chủ đã lo lắng hỏi:
- Có chuyện gì làm cậu không hài lòng? Văn chỉ vào cô gái:
- Có, cô này...
Bà chủ nhà trọ càng hoảng hơn:

- Xuân Lan, con làm gì để khách phiền vậy? Cô gái tên Xuân Lan hốt hoảng:
- Dạ, con có làm gì đâu, ngoài nghe lời dì con mang cơm vào đây thôi. Có chăng là con quên gõ cửa lúc bưng cơm vào.
Văn xua tay:
- Tôi đâu dám trách chuyện ấy. Tôi chỉ muốn nói điều đã nói rồi với bà chủ, tôi không muốn bị phá vớ sự yên tĩnh. Mà cô đây...
Chợt ngớ ra, bà thở phào:
- Tưởng chuyện gì, chứ điều ấy thì... cho tôi xin lỗi.
Nhưng con Xuân Lan này đâu phải là khách trọ hay ai xa lạ nó là con cháu trong nhà, cũng kể nhu…
Xuân Lan lại mau miệng:
- Coi như là người hầu cũng được! Văn áy náy:
- Ai dám có người hầu như cô! Bà chủ trọ hình như cố ý:
- Nếu cậu không phiền thì từ bữa nay tôi xin để nó dọn cơm, lau dọn phòng cho cậu. Con nhỏ tuy dáng tiểu thư như vậy chứ nó giỏi giang và siêng năng lắm.
Rồi không để Văn có ý kiến, bà chủ trọ bước ra khỏi phòng với một câu nói thòng:
- Xuân Lan, hãy giúp cho khách quý của chúng ta! Lúc đầu đúng là Văn không thích sự có mặt của một người như cô gái này trong phòng mình, nhưng chỉ sau chưa được hai phút thì trong đầu Văn lại đổi chiều suy nghĩ. Anh dịu giọng:
Nãy giờ tôi nói đùa, thật ra được một người như cô dọn cơm cho ăn thì dẫu bụng no vân muốn ăn!
Và ngay sáng hôm sau, khi bữa điểm tâm được dọn bởi một người khác thì Văn đã cảm thấy khó chịu:

- Sao không phải là cô gì đó... Cô bé phục vụ thật thà:
- Dạ, cô Lan bị đau bụng không dậy nổi. Văn hốt hoảng:
- Có nặng lắm không? Bây giờ cô ấy ở đâu?
- Dạ, ở phòng phía sau.
Rồi chẳng màng tới mâm thức ăn, Văn phóng ra khỏi phòng trước sự ngạc nhiên của con bé phục vụ:
- Kìa, cậu!
Văn luýnh quýnh như người thân của mình bệnh nặng, anh chạy ra phía sau thấy có hai căn phòng đều đóng kín cửa, chẳng biết Xuân Lan ở bên nào để gõ cửa thì chợt anh nghe từ phía sau lưng.
- Ủa, mới sáng sớm anh đã thức rồi sao? Quay lại thấy Xuân Lan, Văn hơi sửng sốt:
- Vậy ra... cô không phải đang đau? Cô nàng ngạc nhiên:
- Sao anh biết?
- Thì... con bé gì đó nói..
- À, con nhỏ bé Tư nhiều chuyện. Việc con tôi đau bụng thì có gì phải nói với khách. Con này thật là…
Văn trố mắt:
- Cô vừa nói gì? Ai bệnh?
Có lẽ lờ lời nhưng sau đó thì Xuân Lan vẫn tự nhiên trả lời.
- Dạ, đó là con gái em. Lúc nửa đêm nó đau quá nên em phải ra tận thị xã kiếm thuốc.
- Cô, có con rồi?
Thấy vẻ ngạc nhiên của Văn, Xuân Lan không khỏi bật cười.
- Chuyện em có con sao anh lại sửng sốt như vậy? Chẳng khác gì một anh chàng khi được người yêu báo tin có thai!
- Ồ không,.. không phải vậy! Chỉ vì tôi thấy cô…như con gái mà.
Vừa lúc đó từ trong phòng có tiếng trẻ con khóc thét lên, khiến Xuân Lan hốt hoảng:
- Trời ơi, con tôi.
Cô chạy nhanh vào phòng và hét to từ trong đó:
- Dì Hai ơi. con của con!
Văn quên cả giữ ý, anh bước nhanh vào và nhìn thấy một đứa bé còn rất nhỏ, chỉ khoảng vài tuổi, lăn lộn trên giường, người tím tái như sắp chết đến nơi.
Trong lúc Xuân Lan còn đang lúng túng chưa biết phải làm sao, ngoài cách ôm con vào lòng, đứa bé có lẽ quá đau, nên nó giãy giụa càng dữ hơn. Văn rất nhanh nhẹn, anh lao tới bế xốc nó lên và chạy bay ra ngoài, vừa nói với lại:
Qua bên phòng tôi, tôi có thuốc đau bụng và có cách làm cho nó bớt đau!
- Anh về tới phòng mình thì Xuân Lan cũng vậy theo kịp. Cô tiếp với Văn đặt đứa bé xuống giường. Văn tỏ ra khá sành về chăm sóc bệnh, vừa làm anh vừa giải thích;
- Tôi là một bác sĩ chuyên khoa nhi, nên đi đâu tôi cũng mang theo. Anh pha một chút thuốc và bảo Xuân Lan:
- Cô cho cháu uống đi!
Do quá sợ nên tay cô run, đút mấy muỗng thuốc mà cũng không xong. Văn phải giành lấy muỗng và bảo:
- Cô để tôi!
Anh đút thuốc cho đứa bé chẳng khác gì một ông bố thương con, lo cho con. Nhìn từng động tác của anh, Xuân Lan có vẻ cảm phục lắm. Sau khi đứt hết số thuốc, Văn còn lấy dầu xoa khắp vùng bụng cho đứa bé và sau đó bảo Xuân Lan.
Cô tiếp tôi giữ chặt cháu lại, để tôi xem kỹ coi cháu có bị đau ruột thừa không?
Anh dùng tay ấn lên bụng bên phải của đứa bé, khám đi khám lại mấy lượt và trầm ngâm không nói gì... Sốt ruột Xuân Lan hỏi.
- Cháu có sao không anh? Văn thở phào:
- Không có dấu hiệu của đau ruột thừa. Có thể cháu nó bị trúng thực, Uống thuốc này vào, một lát sau nếu cháu đi tiểu được thì ổn, còn không thì có lẽ phải đưa đi bệnh viện.
Lời của Văn vừa dứt thì... chính Xuân Lan cũng muốn ngạt thở, bởi đứa bé xổ ra tất cả những gì có trong bụng! Mùi tanh tưởi, hơi thối toả lan khắp phòng.
- Chết tồi, nó... làm bậy trên giường rồi! Văn tỏ ra cảm thông:
- Không hề gì, cứ để cho cháu đi.. Được như thế này mình có thể yên tâm rồi!
Quả nhiên như vậy, sau một hồi xổ ra những gì tích tụ khiến bụng đau con bé dịu lại ngay, nó không còn lăn lộn la khóc nữa. Và trước sự bất ngờ của Xuân Lan, đích thân Văn cúi xuống bế đứa bé lên một cách nhẹ nhàng rồi bước thẳng vào nhà tắm để rửa. Xuân Lan hốt hoảng:
- Không, dơ lắm, để em!
Nhưng Văn đã rất tự nhiên, ôm bé trong lòng, ngồi xổm xuống và nhẹ nhàng rửa cho nó. Xuân Lan phải tiếp anh nên chỉ một lúc sau, đứa bé đã được rửa sạch và đúng phương pháp, không để cho bé bị lạnh. Anh chỉ nói:
- Cô giúp dọn tấm trải giường giùm, thay cho tấm khác để tôi đặt cháu lên. Xuân Lan đề nghị:
- Hay để em ẵm cháu về bên phòng em...
- Không nên, cháu đang đi vào giấc ngủ sau khi kiệt sức vì đau bụng. Bây giờ giấc ngủ của cháu còn tốt hơn cả thuốc. Cô làm theo lời tôi đi, trong lúc tôi bế cháu thì cô thu dọn đi.
Phải mất gần mười phút mới xong. Thời gian đó, Văn khéo léo ẵm đứa bé trên tay, áp sát nó vào lòng, vừa bước tới lui vừa nhẹ nhàng ru cho nó ngủ. Vừa dọn giường, Xuân Lan vừa liếc mắt nhìn và không giấu được xúc động. Khi đặt bé xuống xong, Văn nói:

- Lúc này cháu nó cần ngủ cho say. Chỉ cần đụng khẽ vào là cháu giật mình và có thể ảnh hưởng tới bộ thần kinh non nớt của cháu. Tốt hơn là cô cứ ở đây với cháu, tôi ra ngoài chơi cũng được.
- Hay là... anh cứ qua bên phòng của em nằm nghỉ đỡ.
- Ồ không. Ai lại…
- Không sao cả, phòng bên em cũng giống y như bên anh thôi. Được như vậy em mới không áy náy…
Sau một chút ngần ngừ, Văn gật đầu:
- Thôi, cũng được.
Anh bước đến phòng của Xuân Lan và khá ngạc nhiên khi cánh cửa gài chốt bên trong. Vậy còn ai trong phòng ngoài mẹ con Xuân Lan?
Anh vừa định quay bước thì chợt cánh cửa mở toang ra, nhưng lại chẳng thấy người mở. Tò mò, Văn bước tới và lên tiếng:
- Ai trong đó vậy?
Không ai đáp, nên buộc lòng Văn phải bước hẳn vào trong. Anh nhìn thấy một người nằm trên giường, mặt quay vào trong.
- Xin lỗi, ai vậy?
Cửa phòng tự dưng đóng sập lại, cùng lúc người trên giường cất tiếng:
- Tự tiện vào nhà là tư cách gì vậy? Nghe giọng quen quen, Văn giật mình:
- Cô là…
- Tôi hỏi anh chưa trả lời?
Tôi.. được chủ phòng này cho phép ngủ nhờ. Tôi... Văn đứng cách giường đến hai thước vậy mà chẳng hiểu sao, như bị một sức hút mạnh, khiến cả người anh lao tới sát bên giường và rồi bất thần anh bị người nọ kéo mạnh lên giường. Văn mất bản năng tự vệ, anh ngã nằm chồng lên người cô ta.
- Tôi.. tôi xin lỗi!
Thay vì than phiền, cô nàng lại kéo sát người Văn vào mình, kề tay anh nói thật nhỏ:

- Không nhận ra người quen sao?
Văn có muốn quay lại nhìn cũng không được, bởi nàng ta ôm quá chặt, trong khi Văn đang rất hoang mang bởi giọng nói, trong đầu anh đang lướt qua những hình ảnh có thể là người chủ nhân của giọng nói.. Bỗng an...
<<1234 ... 9>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 39
•Tổng: 74 / 75 / 78397